Sunday, February 18, 2018

Tản mạn đầu năm


Mồng 4 tết, trời nắng đẹp. Thành phố còn được ăn tết thêm 1 ngày, bù ngày lễ rơi vào cuối tuần...

Đưa Tâm đi cà phê. Starbucks mới khai trương quán đầu tiên ở ĐN, bên bờ sông Hàn, gần chiếc cầu quay. Vị trí đẹp. Tên quán đẹp. Tôi muốn đến để tưởng nhớ một người anh yêu quí, người hay đi về phía mặt trời lặn, phía có còi hụ con tàu, có rừng phong trầm mặc để đến quán Starbucks thân quen...., đó là Hoạ sĩ tài danh Đinh Cường, và tôi gọi thêm một một ly đen với chiếc bánh croissant, như ngày xưa ngồi với anh, thường hay thế!...
....
Vậy là thêm một năm mới, lại thêm một tuổi già. Mình thì không sao, nhưng cứ lo ngại về những người anh lớn, những văn nhân của miền nam Việt, còn hiếm hoi trong "cõi người ta" này. Những anh LQ, HXS, TV, ĐHN, NM, ĐT, KĐ, THT, PCH..., các anh đã đều trên 70, cái tuổi hiếm và cái tuổi mong manh!....

Đầu xuân, đôi khi mở máy thấy một bài thơ. Thấy một câu thăm hỏi. Lòng vui nhẹ nhàng. Như vậy là trong đời sống của mình vẫn còn lung linh những bông hoa quí. Còn đâu đó niềm tin yêu trong sáng để mơ đến một ngày mai...

Tôi vẫn bước đi trên con đường đầy những cung bậc của cuộc đời. Tôi cũng trải qua những nét văn hoá khác biệt của hai chế độ. Tôi cũng đã có những người bạn mới cũ. Tôi cũng đã nghe nhạc PD, TCS, CT...., với những giọng ca TT, KL, LT, AN, SP..., để rồi lại thấy những HNH, ĐVH, TL nhố nhăng nhún nhảy với những rap riếc xa lạ, ... Cuộc đời là vậy. Nó vẫn trôi đi. Chúng ta vẫn sống, ăn, ngủ và thở. Rồi chết.... Làm thế nào để ăn thấy ăn sạch. Ngủ thấy ngủ yên. Thở thấy thở điều hoà. Để rồi chết thật bình an. Như TCS, "nằm chết như mơ!"...

Thế giới bây chừ dường như nhỏ lại. Nhớ nhau chỉ cần bấm phím face time là nói chuyện cười đùa như đang cùng bên cạnh, dẫu cách xa cả một đại dương. Mọi thông tin đều được cập nhật. Bà nữ hoàng Anh sổ mũi, thế giới đều biết. Ông tổng thống Nga vừa có cái đồng hồ mạ vàng, thế giới đều hay. Vậy mà lòng người vẫn còn sâu thăm thẳm, nhiều khi còn dấu những hận thù!...

Năm nay là năm Mậu Tuất. Chó thì nhiều loại chó. Nhưng hầu hết giống chó vốn trung thành. Nhiều dân tộc quí mến chó như Âu Mỹ, nhưng chó cũng bị ngược đãi, mắng nhiếc, như ông quan nọ đãi bạn, mời thịt chó, rồi nói " trong ngoài, trên dưới đều là chó cả...", chửi đểu nhau chơi!

Mậu, "canh cô, mậu quả". Năm mô mạng mậu thì không được tốt. Không biết năm ni thế giới có bình an?

Nguyễn Quang Chơn
Mồng 4 tết Mậu Tuất

Wednesday, January 24, 2018

Trong nhà cái chi cũng có

Đúng vậy, nhà mình cái chi cũng có. Cái chi cũng xịn. Trong tủ bếp, tiêu thì là tiêu Tiên Phước, mắm thì là mắm Phú Quốc, mắm Ông già Gềnh Đỏ Phú yên, tỏi thì là tỏi Lý Sơn, xì dầu thì là xì dầu Pháp... 


Rượu để uống thì...bất tận. Rượu ngoại đủ thứ từ wishky, cognac, vang đỏ, vang trắng xách tay từ nước ngoài về còn nguyên túi nilon niêm phong. Rượu dầm thì có nhung hưu cắt trực tiếp từ Nghệ An, ngâm với vodka Nga. Rượu sâm tươi Hàn quốc, sâm Ngọc Linh Quảng Nam, rượu ba kích Quảng Ninh ông bạn đại gia thuỷ sản gởi nguyên vò ngâm hạ thổ hơn một năm kèm ba kích tươi để tự ngâm, màu tím đẹp não lòng..., rượu nhàu ngâm từ trái nhàu tươi hái từ vườn ba mẹ trị mõi lưng, mùi ngai ngái...và đủ loại rễ, lá cây khác bạn bè gởi tặng, như mật nhân, tam thất,...


Trong tủ lạnh thì thực phẩm tươi, khô đủ loại. Thịt heo có thằng bạn mở trang trại sạch trên bán đảo Sơn trà gởi xuống đều đều, thịt gà lấy từ đứa cháu nuôi thả vườn ở quê, khô cá Long An, Cà Mau, phô ma Pháp..., bạn bè mà đến nhậu chỉ cần mở tủ là có đầy đủ cho một bữa xôm trò!...


Vậy đó, ở nhà cái chi cũng có. Mà, có ăn ở nhà là bao. Hết khách khứa lại đến anh em công ty. Trưa và tối không restaurant thì cũng mấy quán nhậu. Không có ai thì theo thói quen với mấy ông bạn già nghỉ hưu, tỷ phú thời gian, ghé cái pub gần nhà. Trưa thì 3-4 ly bia, chiều thì 4-5 ly, một chút mồi nho nhỏ vừa đủ bụng. Về nhà cũng quơ đại chút ít cơm cho vợ khỏi nhằn, rồi...ngủ!...


Ừ nhỉ, nhắc đến vợ mới nhớ rằng vợ mình cũng còn xinh đẹp lắm. Thời trung học chẳng hoa khôi hoa hậu trong lớp là gì! Bây giờ vẫn còn giữ dáng mignone, còn tươi tắn, trẻ trung. Vậy mà mình đâu thèm ngắm. Cứ ưa ngồi quán nhậu, quán cà phê vỉa hè gần chợ, để ngắm mấy em Hàn quốc, mấy em Bắc kỳ đi qua đi lại, khoe nước da trắng ngần, vòng một vòng ba lồ lộ, váy cũn cỡn tung tăng...


Ừ, trong nhà mình cái chi cũng có, nhà bạn chắc cũng vậy phải không, mà sao con người ta bọn mình cứ không chịu tìm tòi trong nhà, cứ lang thang hàng quán, cứ bỏ tiền mời bạn bè ra tiệm nhậu, cứ tiêu phí thời gian ở nơi phố thị, hội hè, tại sao nhỉ, tại sao?!...


Chợt nhớ câu thơ của Phật hoàng Trần Nhân Tông. " Gia trung hữu bảo, hưu tầm mích..." của quí trong nhà chất đầy, (chứ) đi tìm nơi mô cho mệt! 


Mà mệt thiệt là mệt! Đúng là ngu!


Nguyễn Quang Chơn

18/02/18,

Kỷ niệm 7 tháng chết vội mấy phút, rồi sống lại với trần gian