Sunday, February 18, 2018

Tản mạn đầu năm


Mồng 4 tết, trời nắng đẹp. Thành phố còn được ăn tết thêm 1 ngày, bù ngày lễ rơi vào cuối tuần...

Đưa Tâm đi cà phê. Starbucks mới khai trương quán đầu tiên ở ĐN, bên bờ sông Hàn, gần chiếc cầu quay. Vị trí đẹp. Tên quán đẹp. Tôi muốn đến để tưởng nhớ một người anh yêu quí, người hay đi về phía mặt trời lặn, phía có còi hụ con tàu, có rừng phong trầm mặc để đến quán Starbucks thân quen...., đó là Hoạ sĩ tài danh Đinh Cường, và tôi gọi thêm một một ly đen với chiếc bánh croissant, như ngày xưa ngồi với anh, thường hay thế!...
....
Vậy là thêm một năm mới, lại thêm một tuổi già. Mình thì không sao, nhưng cứ lo ngại về những người anh lớn, những văn nhân của miền nam Việt, còn hiếm hoi trong "cõi người ta" này. Những anh LQ, HXS, TV, ĐHN, NM, ĐT, KĐ, THT, PCH..., các anh đã đều trên 70, cái tuổi hiếm và cái tuổi mong manh!....

Đầu xuân, đôi khi mở máy thấy một bài thơ. Thấy một câu thăm hỏi. Lòng vui nhẹ nhàng. Như vậy là trong đời sống của mình vẫn còn lung linh những bông hoa quí. Còn đâu đó niềm tin yêu trong sáng để mơ đến một ngày mai...

Tôi vẫn bước đi trên con đường đầy những cung bậc của cuộc đời. Tôi cũng trải qua những nét văn hoá khác biệt của hai chế độ. Tôi cũng đã có những người bạn mới cũ. Tôi cũng đã nghe nhạc PD, TCS, CT...., với những giọng ca TT, KL, LT, AN, SP..., để rồi lại thấy những HNH, ĐVH, TL nhố nhăng nhún nhảy với những rap riếc xa lạ, ... Cuộc đời là vậy. Nó vẫn trôi đi. Chúng ta vẫn sống, ăn, ngủ và thở. Rồi chết.... Làm thế nào để ăn thấy ăn sạch. Ngủ thấy ngủ yên. Thở thấy thở điều hoà. Để rồi chết thật bình an. Như TCS, "nằm chết như mơ!"...

Thế giới bây chừ dường như nhỏ lại. Nhớ nhau chỉ cần bấm phím face time là nói chuyện cười đùa như đang cùng bên cạnh, dẫu cách xa cả một đại dương. Mọi thông tin đều được cập nhật. Bà nữ hoàng Anh sổ mũi, thế giới đều biết. Ông tổng thống Nga vừa có cái đồng hồ mạ vàng, thế giới đều hay. Vậy mà lòng người vẫn còn sâu thăm thẳm, nhiều khi còn dấu những hận thù!...

Năm nay là năm Mậu Tuất. Chó thì nhiều loại chó. Nhưng hầu hết giống chó vốn trung thành. Nhiều dân tộc quí mến chó như Âu Mỹ, nhưng chó cũng bị ngược đãi, mắng nhiếc, như ông quan nọ đãi bạn, mời thịt chó, rồi nói " trong ngoài, trên dưới đều là chó cả...", chửi đểu nhau chơi!

Mậu, "canh cô, mậu quả". Năm mô mạng mậu thì không được tốt. Không biết năm ni thế giới có bình an?

Nguyễn Quang Chơn
Mồng 4 tết Mậu Tuất

Wednesday, January 24, 2018

Trong nhà cái chi cũng có

Đúng vậy, nhà mình cái chi cũng có. Cái chi cũng xịn. Trong tủ bếp, tiêu thì là tiêu Tiên Phước, mắm thì là mắm Phú Quốc, mắm Ông già Gềnh Đỏ Phú yên, tỏi thì là tỏi Lý Sơn, xì dầu thì là xì dầu Pháp... 


Rượu để uống thì...bất tận. Rượu ngoại đủ thứ từ wishky, cognac, vang đỏ, vang trắng xách tay từ nước ngoài về còn nguyên túi nilon niêm phong. Rượu dầm thì có nhung hưu cắt trực tiếp từ Nghệ An, ngâm với vodka Nga. Rượu sâm tươi Hàn quốc, sâm Ngọc Linh Quảng Nam, rượu ba kích Quảng Ninh ông bạn đại gia thuỷ sản gởi nguyên vò ngâm hạ thổ hơn một năm kèm ba kích tươi để tự ngâm, màu tím đẹp não lòng..., rượu nhàu ngâm từ trái nhàu tươi hái từ vườn ba mẹ trị mõi lưng, mùi ngai ngái...và đủ loại rễ, lá cây khác bạn bè gởi tặng, như mật nhân, tam thất,...


Trong tủ lạnh thì thực phẩm tươi, khô đủ loại. Thịt heo có thằng bạn mở trang trại sạch trên bán đảo Sơn trà gởi xuống đều đều, thịt gà lấy từ đứa cháu nuôi thả vườn ở quê, khô cá Long An, Cà Mau, phô ma Pháp..., bạn bè mà đến nhậu chỉ cần mở tủ là có đầy đủ cho một bữa xôm trò!...


Vậy đó, ở nhà cái chi cũng có. Mà, có ăn ở nhà là bao. Hết khách khứa lại đến anh em công ty. Trưa và tối không restaurant thì cũng mấy quán nhậu. Không có ai thì theo thói quen với mấy ông bạn già nghỉ hưu, tỷ phú thời gian, ghé cái pub gần nhà. Trưa thì 3-4 ly bia, chiều thì 4-5 ly, một chút mồi nho nhỏ vừa đủ bụng. Về nhà cũng quơ đại chút ít cơm cho vợ khỏi nhằn, rồi...ngủ!...


Ừ nhỉ, nhắc đến vợ mới nhớ rằng vợ mình cũng còn xinh đẹp lắm. Thời trung học chẳng hoa khôi hoa hậu trong lớp là gì! Bây giờ vẫn còn giữ dáng mignone, còn tươi tắn, trẻ trung. Vậy mà mình đâu thèm ngắm. Cứ ưa ngồi quán nhậu, quán cà phê vỉa hè gần chợ, để ngắm mấy em Hàn quốc, mấy em Bắc kỳ đi qua đi lại, khoe nước da trắng ngần, vòng một vòng ba lồ lộ, váy cũn cỡn tung tăng...


Ừ, trong nhà mình cái chi cũng có, nhà bạn chắc cũng vậy phải không, mà sao con người ta bọn mình cứ không chịu tìm tòi trong nhà, cứ lang thang hàng quán, cứ bỏ tiền mời bạn bè ra tiệm nhậu, cứ tiêu phí thời gian ở nơi phố thị, hội hè, tại sao nhỉ, tại sao?!...


Chợt nhớ câu thơ của Phật hoàng Trần Nhân Tông. " Gia trung hữu bảo, hưu tầm mích..." của quí trong nhà chất đầy, (chứ) đi tìm nơi mô cho mệt! 


Mà mệt thiệt là mệt! Đúng là ngu!


Nguyễn Quang Chơn

18/02/18,

Kỷ niệm 7 tháng chết vội mấy phút, rồi sống lại với trần gian

Sunday, November 5, 2017

Thu hoài



Có phải thu đã về không em
Mà vàng rơi, rơi kín bên thềm?
Mà hương thạch thảo thơm ghềnh đá
Và nắng gieo tình hương sắc thêm?...

Em có về bên tôi không em?
Chiều thu có mọng sắc môi mềm?
Gió thu có thổi niềm nhung nhớ?
Để em về, cho tôi làm thơ?

Em có về, để thu thêm mơ?
Để ngày lên, quyện gió ơ thờ
Cho người cuống quít hoàng hôn tới
Mộng dáng yêu kiều như áng  tơ?!

Có phải thu đã về đây chưa?
Hồn tôi, sao cứ nhớ nhung hoài?
Em đi chìm khuất ngàn lau ấy
Hẹn mấy thu rồi im bóng mây?!...

Thu về chưa mà sao tôi say
Mà sao vàng nắng ánh dương đầy
Mà sao lóng lánh ngàn hoa bướm
Để sóng ân tình ngây ngất ngây?!...

Thôi cứ ngàn thu em, mây bay
Người đi lẻ bóng tháng năm dài
Chiều im kẽ lá mờ sương lạnh
Đừng để thu buồn, vương ướt vai!....

18.10.17
NQC, tặng Phạm Dũng, cảm hứng qua bài thơ thu của bạn

Wednesday, October 18, 2017

Tử sinh


Hôm nay, đã 4 tháng rồi

Kể từ 4 phút bỏ đời đi hoang

Tưởng như được thấy thiên đàng

Tưởng quên được cõi bẽ bàng nhân gian...


Ngờ đâu mở mắt bàng hoàng. Thấy em. thấy bạn. thấy ngàn trùng xô!...


Để rồi 4 tháng hư vô

Đời trăm năm cũng ầm ào vây quanh

Nắng mưa rộn rã trăm ngành. Dẫu bao duyên phận cũng đành tịch liêu....


Mưa rơi gọi gió liêu xiêu

Hoang vu rồi cũng đánh liều cuộc chơi! 

Ngựa hoang xếp vó bên đồi

Chim bay mõi cánh giữa trời gió mây

Tử sinh một kiếp còn đây

Giơ tay thắp ngọn nến, lay bóng người!....


NQC

18.10.17, nhớ ngày 18.6.17


NQC, Self portrait, sơn dầu bằng ngón tay cái

Sunday, July 16, 2017

Ngày ấy tháng 7, đã là 7 năm...


Ngày ấy tháng bảy, hoạ sĩ Đinh Cường ghé Đà Nẵng thăm nhà, cùng đi có giáo sư Như Hạnh

 

Buổi trưa, những anh em văn nghệ đón anh, uống rượu và vẽ. Tình thân và vinh dự được anh đến chơi. Lần ấy vô tình có Dũng đang học ở Mỹ, về hè...


Tôi lấy canvas và sơn dầu, xin anh một bức chân dung của Tâm . Cũng muốn nhìn một hoạ sĩ, giáo sư dạy sơn dầu, vung bút...


Chẳng nề hà, dẫu đà trưa, anh cũng mệt. Tâm ngồi mẫu hồn nhiên. Anh cầm peinture khổ lớn. Chấm vào màu. Rồi anh nói. Mình vẽ hỗn hợp cả chì và màu cho nhanh nhé...


Bàn tay tài hoa của người hoạ sĩ tài danh chỉ mấy bệt sơn, chỉ mấy nét chì đã hiện cái thần người mẫu. Tâm, trên canvas trẻ trung, thanh thản, hồn nhiên...


Anh nói với tôi trước khi ký tên. Vẽ hỗn hợp mới nhanh được Chơn à. Rồi anh bỏ bút. Tâm có một chân dung thật tuyệt, bất ngờ. Rồi cũng thật hồn nhiên, anh nằm trên sopha nhắm mắt, nghỉ trưa...


Ba năm sau, hoạ sĩ cùng bạn thân Bửu Ý lại ghé nhà chơi. Nhìn bức chân dung Tâm treo trên tường. Anh và Bửu Ý ngạc nhiên, trầm trồ, ngắm nghía. Bửu Ý bảo ông vẽ bức này đẹp quá. Anh nói nhẹ nhàng, đôi khi một phút xuất thần!..., tôi mới thấy bức tranh quí giá làm sao!...


Hôm nay lại tháng 7. Mới đó đã 7 năm đời của một bức chân dung, và 1 năm 6 tháng anh đi xa. Chợt nhớ, chúng tôi thường gặp nhau vào tháng 5 tháng 6 hay tháng 7. Tôi qua Mỹ hoặc anh về VN, nhiều kỷ niệm nhớ nhau... Bây chừ anh ở miền miên viễn, tôi vừa bước qua một cuộc tử sinh. Đời người thì hữu hạn mà lòng người thì vô cùng...


Hôm nay, trời dầm dề cơn mưa giữa mùa hè nóng bức, đóng cửa một mình, ngắm bức chân dung, nhớ anh vô hạn. Một lần đi là mãi mãi. Một lần sống là nhớ thương. Một nét bút mới đó đà 7 năm. Một bệt màu tưởng chơi mà vĩnh cửu...


Anh Đinh Cường, còn hoài trong trí nhớ, trong trái tim gia đình chúng tôi, vĩnh viễn!...


Gate, gate, paragate, parasamgate, Bodhi Svaha!...


Nguyễn Quang Chơn

16.7.17

Nhớ hoạ sĩ Đinh Cường


Monday, July 10, 2017

Đêm uống rượu một mình nhớ bạn,


Chai rượu cognac XO, mang từ Mỹ về sau tết, chờ có đứa bạn thân nào tới chơi, khui ra cùng uống, có ý để dành...


Nào ngờ cơ tim nổi cơn nhồi máu cấp, đưa ta về cõi vô cùng, rồi trở về lại với trần gian, nhờ tiến bộ y khoa, sau 4 phút tịch nhiên, ...


Nếu không, đến hôm nay, theo thông lệ, gia đình cúng vong hồn tuần thứ 3, làm tuần 21 ngày!...


Thấy vui vui, cười cười. Nhìn chai rượu lặng thinh. Ta chết thì ai uống. Để dành làm chi. Bạn bè mấy khi. Thôi. Tới đâu hay đó!...


Lặng lẽ khui chai rượu. Rót một ly với đá, uống một mình. Căn hộ trên cao đầy gió. Trước mặt là sông, xa xa là biển. Chợt nhớ làm sao bè bạn bên kia bờ đại dương, ở California, Oregan, Texas... nhớ mới đó gặp nhau, tập trung ở Orange County, đón ta từ San Jose xuống...Nhớ thằng Minh thằng Định, thằng Khánh thằng Trung... Mà nhớ nhất thằng Đa, kẻ thăng trầm cung bậc, làm việc hết sức, bè bạn hết mình, rượu bia hết mực... Thấy Cognac XO Costco giá rẻ, nên mua một thùng, bỏ cốp xe, đón bạn về chơi!...


Ta bắt chước về San Jose mua vài chai đãi bạn, còn mua mấy chai đem về VN, để dành chờ khách lai rai!...


Đêm nay một mình mở chai kỷ niệm. Nhấp vào môi mà thấy rượu thật thơm, mà sao nhớ quá những bạn thật hiền!!!


Ở đây giờ đang tối. Ở bển, các bạn dậy chưa? Cuộc sống một ngày mới đong đưa, ngày đầu tuần hiển nhiên bận bịu, có đứa nào biết ở quê nhà vời vợi. Có thằng NQC đang nhớ về mình!...


Thôi bọn bây đón một ngày lên. Tau chờ ngày sắp hết. Bọn bây một ly cà phê cho tỉnh. Tau thêm một ly, hai ly nữa để ngủ ngon!...


Bọn bây đi công việc đi. Tau nhấp thêm ngụm nữa, cho say. Thôi. Hẹn ngày tao ngộ!...


NQC

10.7.17, nhớ bạn MPC

Saturday, July 8, 2017

Tóc em


Những sợi tóc rụng trên nền nhà trắng

Anh khẽ khàng thu nhặt mỗi sớm mai

Sợ em thấy em sẽ buồn sẽ khóc

Bởi thương hoài tóc ngày xưa mây bay…


Mái tóc em ngày xưa ngang vai

Trong chiều nắng mang mang vui với gió

Anh đi qua. nghiêng nghiêng ngó ngó

Mái tóc dài xúi giục tim anh yêu…

Gần bốn mươi năm phố xá liêu xiêu

Bờ môi cũ hồng son xưa cũng nhạt

Hai đứa con bên đời buông tiếng hát

Anh mỏi nhịp chân,

em mỏi mắt nhìn theo…

Bốn mươi năm chừ cũng đã hắt heo

Có ai giữ được hoài đâu tuổi trẻ!…


Mỗi sáng mai anh thấy những sợi tóc

Trên nền nhà mà nước mắt rưng rưng

Anh thương em. Anh thương em quá chừng

Nhìn mái tóc mỗi ngày sao thưa thớt

Dẫu em vẫn như xưa (thời anh mới gặp)

Tuổi hai mươi. tóc xanhmướt ngang vai…

Chỉ sợ em thương nhớ sợi tóc mai

Sợi dài, vắn ngày xưa anh hôn khẽ

Nhưng bây giờ anh vẫn thường hôn khẽ

như xưa thôi,

dẫu môi mắt đã nhạt màu!

Rồi muốn nói với em. Ồ có nghĩa gì đâu

Tóc thưa thớt cho nghĩa tình mình nặng

Anh vẫn thường làm thơ tặng em trong đêm vắng

Khi xa em,

có khác gì xưa?…

Thì sá chi trời nắng hay mưa

Thì sá chi đời người bao nhiêu tuổi

Thì sá chi tháng ngày gấp ruỗi…

Em nhìn kìa. Mây hay tóc em bay!…



Nguyễn Quang Chơn

Sài gòn 8.10.14

Tặng MT