Saturday, July 8, 2017

Tóc em


Những sợi tóc rụng trên nền nhà trắng

Anh khẽ khàng thu nhặt mỗi sớm mai

Sợ em thấy em sẽ buồn sẽ khóc

Bởi thương hoài tóc ngày xưa mây bay…


Mái tóc em ngày xưa ngang vai

Trong chiều nắng mang mang vui với gió

Anh đi qua. nghiêng nghiêng ngó ngó

Mái tóc dài xúi giục tim anh yêu…

Gần bốn mươi năm phố xá liêu xiêu

Bờ môi cũ hồng son xưa cũng nhạt

Hai đứa con bên đời buông tiếng hát

Anh mỏi nhịp chân,

em mỏi mắt nhìn theo…

Bốn mươi năm chừ cũng đã hắt heo

Có ai giữ được hoài đâu tuổi trẻ!…


Mỗi sáng mai anh thấy những sợi tóc

Trên nền nhà mà nước mắt rưng rưng

Anh thương em. Anh thương em quá chừng

Nhìn mái tóc mỗi ngày sao thưa thớt

Dẫu em vẫn như xưa (thời anh mới gặp)

Tuổi hai mươi. tóc xanhmướt ngang vai…

Chỉ sợ em thương nhớ sợi tóc mai

Sợi dài, vắn ngày xưa anh hôn khẽ

Nhưng bây giờ anh vẫn thường hôn khẽ

như xưa thôi,

dẫu môi mắt đã nhạt màu!

Rồi muốn nói với em. Ồ có nghĩa gì đâu

Tóc thưa thớt cho nghĩa tình mình nặng

Anh vẫn thường làm thơ tặng em trong đêm vắng

Khi xa em,

có khác gì xưa?…

Thì sá chi trời nắng hay mưa

Thì sá chi đời người bao nhiêu tuổi

Thì sá chi tháng ngày gấp ruỗi…

Em nhìn kìa. Mây hay tóc em bay!…



Nguyễn Quang Chơn

Sài gòn 8.10.14

Tặng MT