Wednesday, June 4, 2014

Không đề San Jose

Đinh Cường gởi tranh tặng nhà mới
Tranh đẹp như tấm lòng trân quí
Phòng khách sáng lên
Các con hớn hở
Rót ly whisky
Uống một mình
Chiều xuống
Cám ơn hoạ sĩ ĐC, một tấm tình chân!



Sáng nay thăm  Nguyễn Xuân Hoàng
Trong bệnh viện Stanford
Khi đọc thư ĐC forward lại nên biết anh cấp cứu
Mái tóc trắng màu tuyết
Giọng chào ba cha con vang ấm
Đôi mắt nhiều tiếng nói nhìn sâu lòng người
NXH đã khoẻ
Ngày mai anh xuất viện
Lòng vui
Vẽ vội sketch tặng anh
Ghi Stanford hotel May 4, cho một bệnh viện nổi danh...


Ghé dịch giả Hoàng Ngọc Biên
Cầm chai vang Gilroy anh gởi đem về cho Bửu Ý
Vui với những tình bạn như trẻ mãi thách thức thời gian
Chợt nhớ Nguyễn Đức Sơn trên đại ngàn Blao gió núi
Nhớ đêm trên đèo Dran lạnh
Có những tình bạn ấm...

Cũng sắp rời San Jose
Thời gian đi gấp ruỗi
Các con đang chơi đùa sân sau
Ly rượu thơm trước mặt
Bức tranh reo trên tường
Phạm Dũng ở Sg gọi qua bảo sao mà đi lâu
Nắng dịu dàng thắp nến những hàng cây trên con đường trước mặt
Giọt rượu len qua cổ
Cám ơn cuộc đời còn cho đọng những tình thân...

San Jose,  June 4, 14
Thân kính tặng hoạ sĩ ĐC

Không đề San Jose

Đinh Cường gởi tranh tặng nhà mới
Tranh đẹp như tấm lòng trân quí
Phòng khách sáng lên
Các con hớn hở
Rót ly whisky
Uống một mình
Chiều xuống
Cám ơn hoạ sĩ ĐC, một tấm tình chân!



Sáng nay thăm  Nguyễn Xuân Hoàng
Trong bệnh viện Stanford
Khi đọc thư ĐC forward lại nên biết anh cấp cứu
Mái tóc trắng màu tuyết
Giọng chào ba cha con vang ấm
Đôi mắt nhiều tiếng nói nhìn sâu lòng người
NXH đã khoẻ
Ngày mai anh xuất viện
Lòng vui
Vẽ vội sketch tặng anh
Ghi Stanford hotel May 4, cho một bệnh viện nổi danh...


Ghé dịch giả Hoàng Ngọc Biên
Cầm chai vang Gilroy anh gởi đem về cho Bửu Ý
Vui với những tình bạn như trẻ mãi thách thức thời gian
Chợt nhớ Nguyễn Đức Sơn trên đại ngàn Blao gió núi
Nhớ đêm trên đèo Dran lạnh
Có những tình bạn ấm...

Cũng sắp rời San Jose
Thời gian đi gấp ruỗi
Các con đang chơi đùa sân sau
Ly rượu thơm trước mặt
Bức tranh reo trên tường
Phạm Dũng ở Sg gọi qua bảo sao mà đi lâu
Nắng dịu dàng thắp nến những hàng cây trên con đường trước mặt
Giọt rượu len qua cổ
Cám ơn cuộc đời còn cho đọng những tình thân...

San Jose,  June 4, 14
Thân kính tặng hoạ sĩ ĐC

Thursday, May 22, 2014

Nơi căn nhà mới ở San Jose

Cuộc sống đôi khi cũng hồn nhiên
Như nụ cười các con
Vui đùa chơi cầu lông nơi căn nhà mới
Vô tư và tràn ngập niềm yêu...

Các con còn rất trẻ và đang yêu
Tình yêu đẹp như giỏ hoa ba mua treo trên hành lang trước cửa
Tình yêu đẹp như ban ngày trời đang nóng
Chiều bỗng lạnh tê người để các con ôm nhau, tìm nhau...

Hãy vui đi con. Hãy yêu đi con
Hãy sống cho hết buổi hôm nay
Với tâm hồn thanh cao
Với tình yêu rực cháy
Với tấm lòng cao thượng
Và với niềm tin
Ngời sáng ở tương lai...

Căn nhà mới 
Ở San Jose
Các con cùng ba làm vườn
Làm nội thất
Ngày qua ngày hết Home Depot
Đến Ikea, đến Wal Mart
Mệt mà vui
Gởi hình về cho mẹ
Mẹ cười khen mấy cha con giỏi quá...


Hôm nay cỏ trong vườn đã xanh
Hoa đã đẹp bên thềm
Sân chơi các con đã chỉnh
Tiếng cười đùa vui ấm một không gian
Ba uống rượu một mình
Đêm xuống,
 
Một mình
Mà vui

Mà vui...

NQC, SJ May 22, 14
Thương tặng các con QN, QD, TT

Nơi căn nhà mới ở San Jose

Cuộc sống đôi khi cũng hồn nhiên
Như nụ cười các con
Vui đùa chơi cầu lông nơi căn nhà mới
Vô tư và tràn ngập niềm yêu...

Các con còn rất trẻ và đang yêu
Tình yêu đẹp như giỏ hoa ba mua treo trên hành lang trước cửa
Tình yêu đẹp như ban ngày trời đang nóng
Chiều bỗng lạnh tê người để các con ôm nhau, tìm nhau...

Hãy vui đi con. Hãy yêu đi con
Hãy sống cho hết buổi hôm nay
Với tâm hồn thanh cao
Với tình yêu rực cháy
Với tấm lòng cao thượng
Và với niềm tin
Ngời sáng ở tương lai...

Căn nhà mới 
Ở San Jose
Các con cùng ba làm vườn
Làm nội thất
Ngày qua ngày hết Home Depot
Đến Ikea, đến Wal Mart
Mệt mà vui
Gởi hình về cho mẹ
Mẹ cười khen mấy cha con giỏi quá...


Hôm nay cỏ trong vườn đã xanh
Hoa đã đẹp bên thềm
Sân chơi các con đã chỉnh
Tiếng cười đùa vui ấm một không gian
Ba uống rượu một mình
Đêm xuống,
 
Một mình
Mà vui

Mà vui...

NQC, SJ May 22, 14
Thương tặng các con QN, QD, TT

Sunday, May 11, 2014

Cám ơn đời

Ngồi ở phòng chờ sân bay Đài Loan chờ đi San Francisco thăm con cái. Một  mình uống bia quanh những người xa lạ. Ta bỗng thấy mình được  nhiều hồng ân và xin được cám ơn cuộc đời...

Đời ta, nói như thường nói. Nhìn lên thì không bằng người .Nhìn xuống thì nhiều người chẳng bằng ta. Mà. Chợt nghĩ. Thế nào là bằng, thế nào là hơn, thế nào là thua? Phải chăng ta dùng cái danh, cái lợi, cái bạc tiền để mà đọ nhau sự hơn thua? Đọ như thế thì bao giờ mới đủ, "hà thời túc"? Ta không muốn sự bằng người mà chỉ muốn sự bằng lòng!

Nhớ mấy hôm trước ngồi với một cặp vợ chồng trẻ tài năng. Họ hỏi về số phận. Ta bảo đến tuổi này thì ta thấy con người có số, có phần. Nhưng cái số phần đó không phải duy áp đặt từ cõi vô nhiên nào mà còn có sự đồng hành của bản thân nhân sinh đó. Như  hai bàn tay trái,  phải của mỗi người có chỉ tay khác nhau. Một là thiên mệnh, một là nhân mệnh. Thiên  mệnh là cốt lõi, nhưng ở đời, nhân sự thắng thiên cũng nhiều, con người cũng góp phần lớn để làm nên số phận của mình. Bởi vậy, khi gặp run rủi, bất hạnh, hãy tự trách mình, trước khi trách nhân, trách thiên!...

Người bạn hỏi. Vậy anh có sẽ làm lại số phận không nếu anh được phép? Không! Tại sao ta lại phải lăn tăn về việc đó. Khi lúc này đây, ta đã sống hết mình với đời, với người trong  suốt cuộc bình sinh. Ta đã được, đã mất, trong sự cố gắng trong sáng, với tất cả những hiểu biết, những năng lực ta có từ nền giáo dục, đạo đức gia đình, xã hội... Ta có người vợ thuận hoà, những người con hiếu thảo giỏi giang. Điều đặc biệt. Đến tuổi này, ta đã thấy bạn bè hiện rõ. Đứa tốt, đứa xấu. Đứa thật, đứa ngay. Rõ hết rồi. Vậy thì phải vui chứ. Phải mừng chứ. 

Bất hạnh thay một cảnh gia đình tiền bạc, lợi danh ăm ắp mà vợ chồng một đàng, cái con một nẻo. Khốn khổ thay kẻ suốt đời sống trong vòng dối gian nguỵ tặc của bạn  bè xã hội. Tự dối mình, dối người. ..

Hạnh phúc không phải cái cố định hay định danh cụ thể mà là cái cảm nhận bàng bạc mọi lúc mọi nơi, trong mọi người mọi nhà, giữa cuộc ta bà. 
Ta nói với đôi bạn trẻ:  Anh sướng hơn nhiều người lắm chứ khi muốn ăn, anh được ăn. Cần uống, anh được uống. Muốn rong chơi là xếp hành lý lên đường. Con cái lớn, tự lo liệu đời mình. Bạn bè anh chừ đã rọt lại chỉ còn những tình thân, không sợ kẻ dối gian, không lo quân đàng điếm. Sức khoẻ còn để bơi biển hơn 1km mỗi sáng, đi bộ ung dung hai vòng sân gôn. Sướng quá còn gì! Mong chi nữa!

Đừng tiếc nuối hôm qua. Đừng lo lắng ngày mai. Hãy ôm trọn niềm vui và cảm nhận hết hạnh phúc hôm nay, trong từng sát na cõi sống. Một lúc thật gần, thượng đế có gọi lên đường thì có tiếc nuối chi. Đã đủ đầy lắm còn gì!

Ta lại muốn cám ơn cuộc đời. Cám ơn ông bà cha mẹ đã cho ta một nền tảng kiến thức và đạo đức. Cám ơn gia đình con cái đã cho ta một sự yên vui. Và cám ơn bè bạn đã cho ta biết đâu là thật, đâu là giả, đâu là nghĩa nhân đâu là dối trá. 

Để được yêu cả cuộc đời này, hôm nay, chan chứa...

Taipei Airport, 9/5/14
Tặng hai bạn ĐQH, H.A và con gái QN

Cám ơn đời

Ngồi ở phòng chờ sân bay Đài Loan chờ đi San Francisco thăm con cái. Một  mình uống bia quanh những người xa lạ. Ta bỗng thấy mình được  nhiều hồng ân và xin được cám ơn cuộc đời...

Đời ta, nói như thường nói. Nhìn lên thì không bằng người .Nhìn xuống thì nhiều người chẳng bằng ta. Mà. Chợt nghĩ. Thế nào là bằng, thế nào là hơn, thế nào là thua? Phải chăng ta dùng cái danh, cái lợi, cái bạc tiền để mà đọ nhau sự hơn thua? Đọ như thế thì bao giờ mới đủ, "hà thời túc"? Ta không muốn sự bằng người mà chỉ muốn sự bằng lòng!

Nhớ mấy hôm trước ngồi với một cặp vợ chồng trẻ tài năng. Họ hỏi về số phận. Ta bảo đến tuổi này thì ta thấy con người có số, có phần. Nhưng cái số phần đó không phải duy áp đặt từ cõi vô nhiên nào mà còn có sự đồng hành của bản thân nhân sinh đó. Như  hai bàn tay trái,  phải của mỗi người có chỉ tay khác nhau. Một là thiên mệnh, một là nhân mệnh. Thiên  mệnh là cốt lõi, nhưng ở đời, nhân sự thắng thiên cũng nhiều, con người cũng góp phần lớn để làm nên số phận của mình. Bởi vậy, khi gặp run rủi, bất hạnh, hãy tự trách mình, trước khi trách nhân, trách thiên!...

Người bạn hỏi. Vậy anh có sẽ làm lại số phận không nếu anh được phép? Không! Tại sao ta lại phải lăn tăn về việc đó. Khi lúc này đây, ta đã sống hết mình với đời, với người trong  suốt cuộc bình sinh. Ta đã được, đã mất, trong sự cố gắng trong sáng, với tất cả những hiểu biết, những năng lực ta có từ nền giáo dục, đạo đức gia đình, xã hội... Ta có người vợ thuận hoà, những người con hiếu thảo giỏi giang. Điều đặc biệt. Đến tuổi này, ta đã thấy bạn bè hiện rõ. Đứa tốt, đứa xấu. Đứa thật, đứa ngay. Rõ hết rồi. Vậy thì phải vui chứ. Phải mừng chứ. 

Bất hạnh thay một cảnh gia đình tiền bạc, lợi danh ăm ắp mà vợ chồng một đàng, cái con một nẻo. Khốn khổ thay kẻ suốt đời sống trong vòng dối gian nguỵ tặc của bạn  bè xã hội. Tự dối mình, dối người. ..

Hạnh phúc không phải cái cố định hay định danh cụ thể mà là cái cảm nhận bàng bạc mọi lúc mọi nơi, trong mọi người mọi nhà, giữa cuộc ta bà. 
Ta nói với đôi bạn trẻ:  Anh sướng hơn nhiều người lắm chứ khi muốn ăn, anh được ăn. Cần uống, anh được uống. Muốn rong chơi là xếp hành lý lên đường. Con cái lớn, tự lo liệu đời mình. Bạn bè anh chừ đã rọt lại chỉ còn những tình thân, không sợ kẻ dối gian, không lo quân đàng điếm. Sức khoẻ còn để bơi biển hơn 1km mỗi sáng, đi bộ ung dung hai vòng sân gôn. Sướng quá còn gì! Mong chi nữa!

Đừng tiếc nuối hôm qua. Đừng lo lắng ngày mai. Hãy ôm trọn niềm vui và cảm nhận hết hạnh phúc hôm nay, trong từng sát na cõi sống. Một lúc thật gần, thượng đế có gọi lên đường thì có tiếc nuối chi. Đã đủ đầy lắm còn gì!

Ta lại muốn cám ơn cuộc đời. Cám ơn ông bà cha mẹ đã cho ta một nền tảng kiến thức và đạo đức. Cám ơn gia đình con cái đã cho ta một sự yên vui. Và cám ơn bè bạn đã cho ta biết đâu là thật, đâu là giả, đâu là nghĩa nhân đâu là dối trá. 

Để được yêu cả cuộc đời này, hôm nay, chan chứa...

Taipei Airport, 9/5/14
Tặng hai bạn ĐQH, H.A và con gái QN

Wednesday, April 16, 2014

Bài thơ muộn (*)

Đến bệnh viện thăm bạn
Mới thấy đời vô thường
Mới tháng này năm trước
Ngày sách, rộn sân trường (* *)

Chừ bạn ngồi im ắng
Nén nỗi đau thân hình
Với tường bệnh viện trắng
Từng khắc giây  mong manh...

Nhớ ngày xưa thầy Dũng
Đời phong lưu tài hoa
Học trò và bè bạn
Tháng ngày rộn tiếng ca...

Cũng có đâu khác lạ
Vẫn là Dũng đó mà
Đôi mắt vẫn to sáng
Chỉ thân gầy xót xa

Rồi ai cũng vậy thôi
Đời người sinh, lão, bịnh
Mai mốt đây tôi bịnh
Liệu so được bình sinh?

Thôi vui đi bạn nhé
Bạn đã an lạc rồi
Một năm, một tháng nữa
Cũng hư không mà thôi

Chừ về tôi niệm Phật
Cho bạn vui đời thường
Mốt mai đến thăm bạn
Câu chuyện còn dễ thương...

Thăm LVD tại bệnh viện ĐN11/4/14, viết lại 16/4/14
NQC

(*) đến thăm D, viết vội mấy câu thơ ý như trên tặng bạn, định sẽ thăm lại để lấy post lên blog thì đã muộn rồi. Bạn đã ra đi hôm nay.

(* *)ngày sách VN 21/4 năm ngoái Dũng mời Chơn nói chuyện. Đến thăm, Dũng viết trên giấy ở bệnh viện vì không nói được:  " năm ngoái bài nói chuyện anh rất ấn tượng, định năm này sẽ tổ chức ở thư viện NTMK để nhiều khán giả hơn, nhưng thôi chịu rồi"

LV Dũng, giáo sư Pháp văn, PGĐ đại học ngoại ngữ ĐN