Sunday, November 2, 2014

Về lại với nguyenquangchon.com

Đúng hai tháng rưỡi xa người bạn thân thương nguyenquangchon.com. Hôm nay, một chiều chủ nhật, trời đã qua mấy ngày mưa dầm buồn bã. Một chút nắng thu ấm áp, vàng nhạt hiện lên. Tháng 11 đến. Còn đúng hai tháng nữa là hết năm. 3 tháng nữa là tết. Thằng bạn già Sg gởi bài thơ hỏi sao im ắng. Trả lời cho bạn xong mở thử trang mạng của mình. Chợt thấy buồn buồn. Thôi, vào lại mà chơi. Viết, vẽ, ghi lại những tâm sự. Những cảm xúc. Cho vui!...

02.11.14

Bún Tam kỳ, bún bà Lan

Nói đến bún bò, bún giò heo, là người ta thường nghĩ ngay đến BÚN BÒ HUẾ. Món ngon nổi tiếng, đã thường trực trên bản đồ ẩm thực Việt Nam. Ở mỗi địa phương, bún bò Huế đã có biến đổi đôi chút hương vị theo khẩu vị địa phương...

Với tôi, kẻ đã ăn bún bò Huế gốc từ gánh bún mụ Rớt bên Gia Hội trước 1975, đến các quán bún nổi tiếng ở Sài gòn sau này như bún Hưng, O Nờ..., các quán bún ở quận Cam Calif, ở Fall Church VA, quận 13 Paris..., vẫn không đâu ngon bằng bún bò giò heo Tam kỳ!..



Như có lần viết về các món ngon Tam kỳ. Tôi có ý so sánh bún bò Huế ở Huế, giống như những bài thơ của bà Huyện Thanh Quan. Mượt mà, đẹp đẽ, thâm trầm, sâu lắng. Khi đọc thơ bà, muốn ăn mặc trang trọng, đốt một chút hương trầm. Thì bún bò giò heo Tam kỳ lại như những vần thơ của Hồ Xuân Hương. Hết sức cô đọng. Vô cùng súc tích. Nó không song thất lục bát, không Đường luật rườm rà. Đọc thơ bà, ta hay đọc nhanh. Để thường thức những câu cuối đầy ý vị, ngọt ngào. Đọc xong lại mỉm cười thấm thía...

Bún Tam kỳ nhìn rất đơn giản. Không màu mè như bún Huế. Sợi bún mảnh nhỏ. Nước bún trong, ít màu, ít ớt, mà cay nhẹ nhàng, không xé cổ như bún Huế. Khoanh giò thì than ôi. Tuyệt vời không đâu có được. Ở đây người ta không có những khoanh giò to tổ chác của mấy con heo hàng trăm kilo đôi khi nuôi bằng thuốc tăng trọng, mà chỉ là những cục giò nho nhỏ. Nạc nhiều hơn mỡ. Chắc nụi và thơm ngọt! Cắn khoanh giò hầm vừa đến. Không rục. Không dai. Húp cái nước cay cay. Ngọt thơm mùi xương hầm, không bột ngọt. Nghe ngon tự chân răng cho đến cuối dạ dày...

Người phàm ăn như tôi không thể nào đứng lên khi về Tam kỳ mà chỉ ăn một tô bún giò thôi. Phải hai tô. Hoặc hai, ba khoanh giò mới đã thèm!

Tam kỳ ngày xưa có quán bún Dạ Hương ngon mãi đến chừ. Có quán bún gánh buổi sáng bán bên lề đường xuống cầu Kỳ phú. Khoảng 6 giờ,ông chồng chở bàn ghế chén bát xuống và dọn ra. Khách lục tục kéo đến tự ngồi vào bàn. Lấy chén đũa. Pha chén nước mắm chanh ớt cho vừa khẩu vị của mình. 6:30, bà vợ cùng người cháu gánh nồi nước, giò, thịt ra và....múc. Khách quen nên bà đã biết ai ăn thứ gì rồi. Không cần phải hỏi. Cứ thế. Đến 8:00 là hết bún, dọn về...

Đến buổi chiều tối thì không đâu bằng bún bà Lan trên đường Phan Châu Trinh. Bún ngon đã đành. Bà Lan cũng người phúc hậu hiền lành nên vào quán của bà ăn càng thấy ngon hơn....



Bà Lan người Cần thơ. Lấy chồng người Tam kỳ, làm quân cảnh chế độ miền nam, nhiệm sở trong đó. Sau 75 bà theo chồng về quê. Ban ngày ông làm nghề cắt gương kính nối nghiệp cha. Chiều tối bà dọn ra bán bún. Bún của bà ngon đến nỗi nhiều người đi xa, ngang qua Tam Kỳ, cũng cố kéo thời gian đến tối để được thưởng thức tô bún bà Lan. Bún của bà cũng mang đặc trưng bún Tam kỳ. Nước ngọt mà thanh, khoanh giò nhỏ nấu vừa mềm, thơm phức...

Có dạo bà bị bệnh nặng phải vào Sg điều trị. Quán bà đóng cửa mấy tháng. Cả thành phố Tam kỳ xôn xao. Ban đêm như vắng vẻ u buồn. Những người con Tam kỳ đi xa về quê hương tối đến nhậu nhẹt đàn ca với bạn bè xong về ngủ mà cứ thẩn thờ, nhớ...bà Lan, không ngủ được...

Nay bà đã khoẻ. Đã đứng bán bún cho người hâm mộ. Bà vẫn đẹp phúc hậu. Khuôn mặt và nụ cười hiền hậu bao dung...



Cầu cho bà khoẻ mãi để đêm đêm Tam kỳ vẫn thơm ngon nồi bún giò tuyệt diệu!

02/11/14
Nguyễn Quang Chơn, kỷ niệm lần về Tam kỳ với bè bạn thân thương

Saturday, August 16, 2014

NÓI VỚI GÓC BÈ BẠN

Hơn một năm rong chơi với bạn bè, với văn nghệ và với công ty PKH. Bạn thì bạn xưa cũ có, bạn mới thêm có. Văn nghệ thì thơ văn vẽ nhạc. Với PKH thì là chủ tịch HĐQT.

Blog nguyenquangchon.com GÓC BÈ BẠN mở giữa năm 2013 ghi lại các sự kiện vui buồn này. 

Đến chừ. Bạn bè thì cũng rọt rặt còn lại vài người. Viết thì một số tản văn, truyện rất ngắn, phiếm luận. Thơ thì một số bài có vần, ghi lại những tâm sự đời người. Vẽ thì chủ yếu vẽ chân dung. Gặp ai cũng vẽ. Vẽ như muốn vội vàng góp nhặt, níu lại những gương mặt đời người. Vẽ với viết lấy vui là chính. PKH thì chưa tới một năm, việc làm ào ào từ Bắc Trung Nam, lương bổng anh em đã vững vàng trong thời buổi kinh tế khó khăn này....

Blog Góc Bạn Bè tới giờ cũng đã khoảng 30 ngàn khách viếng. Có những người đến ân cần, có người lập một ban nghiên cứu, rồi tìm cách hack. Hack đi hack lại đã 3 lần, thấy chán lại thôi!

Hôm nay, sau mùa vu lan, sau một chầu nhậu ngất ngư.  Ngủ dậy chợt thấy lòng trống không. Không ham muốn một điều chi nữa. Chán hết mọi thứ. Nhớ anh Sơn Núi rủ lên Blao chơi với rắn. Anh nói mặt rắn xấu nhưng lòng rắn tốt hơn người.  Chợt muốn khép cánh cửa lại. Lang thang. 

Thôi vứt bút lông, bẻ bút chì. Không viết, không vẽ nữa. Đóng Góc Bè Bạn lại. Tạm xa các bạn bè quen. Tạm biệt ông bạn hacker đang rình ngoài cửa. 

Còn một chút vấn vương với dự án lớn ở duyên hải miền trung đang giúp đám em ký kết. Xong, sẽ phiêu bồng, phiêu hốt, phiêu nhiên. Biết có được không?!...

16/8/14, NQC

Sunday, August 10, 2014

Đêm nghe Khánh Ly hát


Về nước lần thứ hai này, Khánh Ly có hai sô diễn, một Hà nội, một Đà nẵng. Đêm ĐN được tổ chức ngày 8/8/14 tại cung thể thao Tiên Sơn, sức chứa hơn chục ngàn người...

Bạn tôi cũng như bao người yêu Trịnh Công Sơn và giọng hát KL. Bạn thường sợ sẽ không có dịp, và thường mơ ước, làm sao được một lần lại nghe, nhìn KL hát, để nhớ kỷ niệm, để tìm lại một thời tuổi trẻ của mình trôi...

Chúng tôi đến sớm hơn một tiếng đồng hồ so với giờ mở màn ghi trong vé. Phần vì bạn tôi nôn nao, phần vì nghĩ khán giả sẽ rất đông nên đến sớm để dễ tìm chỗ ngồi...

Sân Tiên Sơn ĐN được thiết kế như  một đĩa bay, mục đích để thi đấu thể dục thể thao. Đẹp, rộng rãi, mới khai trương được vài năm, nhưng đã xuống cấp nhiều.

Đến sớm, tôi ngạc nhiên thấy KL đang luyện tập cùng ban nhạc trên sân khấu nóng bức. Mới thấy bà rất có trách nhiệm, rất nghiêm túc với công việc của mình. 

Gần đến giờ diễn người ta mới mở điều hoà. Khán giả người giấy, người khăn, quạt phì phò phì phạch...

Bỏ qua buổi diễn mở màn trễ nửa tiếng, khán giả đã được một đêm thoả lòng với thần tượng, với giọng ca tuyệt vời, nghiêm túc. KL với những clip tự giới thiệu bài hát. Những clip đan xen hình ảnh chân thực, sống động của TCS, khi còn trẻ, khi ông gặp bà nơi hải ngoại...

Riêng tôi, đã tự lâu lắm rồi, tôi mới được dự một đêm nhạc đàng hoàng, không có những ca sĩ váy ngắn, áo hở, không có múa may quay cuồng với tiếng hét thay cho lời ca...

Ca sĩ Khánh Ly, ca sĩ Lệ Thu với áo dài duyên dáng, vẫn như phong cách cũ, tự tin, chăm chút với những bài hát của mình. Đêm nhạc đa dạng hơn với những tác phẩm của Thanh Bình, Phạm Duy, với bài ca và tiếng đàn say mê của Nguyễn Ánh 9. Khánh Ly dường như không có tuổi. Giọng của bà vẫn còn trong vắt, cao vút. Tôi nhắm mắt im nghe để thấy đâu đó quanh tôi những người bạn trẻ ngày nào, tại quán Văn, sau lưng đại học văn khoa Sài gòn, nghe Lệ Mai Khánh Ly, TCS, giới thiệu những tình khúc, những bi tráng ca khao khát hoà bình, giọng hát mộc mạc, tiếng guitare ấm áp và hồn tuổi trẻ say sưa...

NHƯ MỘT LỜI CHIA TAY. Tựa đề bài hát của TCS thay cho lời tạm biệt. KL bước xuống sân khấu, khán giả vây quanh chị thân tình, ấm áp...

Chào KL ra về, đêm đã khuya, trăng rằm tháng bảy vành vạnh giữa bầu trời, tôi bước từng bước chậm..., những lời ca còn văng vẳng bên tai. Bạn tôi nói,  phải chi, phải chi đêm diễn đã không tổ chức ở cung thể thao này mà một thính phòng khác, âm thanh tốt hơn, sức chứa ít hơn thì đêm nay sẽ là một đêm hoàn hảo!...

9/8/14, NQC

Đêm nghe Khánh Ly hát


Về nước lần thứ hai này, Khánh Ly có hai sô diễn, một Hà nội, một Đà nẵng. Đêm ĐN được tổ chức ngày 8/8/14 tại cung thể thao Tiên Sơn, sức chứa hơn chục ngàn người...

Bạn tôi cũng như bao người yêu Trịnh Công Sơn và giọng hát KL. Bạn thường sợ sẽ không có dịp, và thường mơ ước, làm sao được một lần lại nghe, nhìn KL hát, để nhớ kỷ niệm, để tìm lại một thời tuổi trẻ của mình trôi...

Chúng tôi đến sớm hơn một tiếng đồng hồ so với giờ mở màn ghi trong vé. Phần vì bạn tôi nôn nao, phần vì nghĩ khán giả sẽ rất đông nên đến sớm để dễ tìm chỗ ngồi...

Sân Tiên Sơn ĐN được thiết kế như  một đĩa bay, mục đích để thi đấu thể dục thể thao. Đẹp, rộng rãi, mới khai trương được vài năm, nhưng đã xuống cấp nhiều.

Đến sớm, tôi ngạc nhiên thấy KL đang luyện tập cùng ban nhạc trên sân khấu nóng bức. Mới thấy bà rất có trách nhiệm, rất nghiêm túc với công việc của mình. 

Gần đến giờ diễn người ta mới mở điều hoà. Khán giả người giấy, người khăn, quạt phì phò phì phạch...

Bỏ qua buổi diễn mở màn trễ nửa tiếng, khán giả đã được một đêm thoả lòng với thần tượng, với giọng ca tuyệt vời, nghiêm túc. KL với những clip tự giới thiệu bài hát. Những clip đan xen hình ảnh chân thực, sống động của TCS, khi còn trẻ, khi ông gặp bà nơi hải ngoại...

Riêng tôi, đã tự lâu lắm rồi, tôi mới được dự một đêm nhạc đàng hoàng, không có những ca sĩ váy ngắn, áo hở, không có múa may quay cuồng với tiếng hét thay cho lời ca...

Ca sĩ Khánh Ly, ca sĩ Lệ Thu với áo dài duyên dáng, vẫn như phong cách cũ, tự tin, chăm chút với những bài hát của mình. Đêm nhạc đa dạng hơn với những tác phẩm của Thanh Bình, Phạm Duy, với bài ca và tiếng đàn mê hoặc người nghe của Nguyễn Ánh 9. Khánh Ly dường như không có tuổi. Giọng của bà vẫn còn trong vắt, cao vút. Tôi nhắm mắt im nghe để thấy đâu đó quanh tôi những người bạn trẻ ngày nào, tại quán Văn, sau lưng đại học văn khoa Sài gòn, nghe Lệ Mai Khánh Ly, TCS, giới thiệu những tình khúc, những bi tráng ca khao khát hoà bình, giọng hát mộc mạc, tiếng guitare ấm áp và hồn tuổi trẻ say sưa...

NHƯ MỘT LỜI CHIA TAY. Tựa đề bài hát của TCS thay cho lời tạm biệt. KL bước xuống sân khấu, khán giả vây quanh chị thân tình, ấm áp...

Chào KL ra về, đêm đã khuya, trăng rằm tháng bảy vành vạnh giữa bầu trời, tôi bước từng bước chậm..., những lời ca còn văng vẳng bên tai. Bạn tôi nói,  phải chi, phải chi đêm diễn đã không tổ chức ở cung thể thao này mà một thính phòng khác, âm thanh tốt hơn, sức chứa ít hơn thì đêm nay sẽ là một đêm hoàn hảo!...

9/8/14, NQC

Saturday, August 9, 2014

Phục hồi bức tranh hoạ sĩ Lê Văn Tài

Hoạ sĩ Lê Văn Tài gốc Huế
Sau 75 sống ở Đà Nẵng, đường Lê Lợi
Làm việc trong quân khu 5 với người chú ruột Minh Tâm nay ở Arizona Mỹ quốc
Lê Văn Tài tài hoa với tranh, với thơ, với đời...

Những năm sau 75 cùng cực
Nhờ quan hệ của LVT, nhờ đôi tay khéo léo của người chú
Hai ông đã làm bao điều cho bảo tàng văn hoá quân khu 5 
Rồi người chú tổ chức vượt biển
Rủ ông, đi giữa ban ngày, ngay từ giòng sông Hàn Đà Nẵng...

Bức tranh LVT để lại trong nhà người chú với hoa, với những chai  rượu hương dâu, ly chén xô nhau, cùng cánh chim cắp thiệp mừng báo tin vui...
Như mong một cuộc vượt biển bình yên...
Và bức tượng ông nội thờ tại 147 Hoàng Diệu
Như một kỷ niệm đời người...


Người chú qua Mỹ, LVT qua Úc,
Bằn bặt tin nhau
Bức tượng vẫn uy nghi trước ban thờ
Chỉ bức tranh cô đơn,
ám khói...

Tôi về làm rể trong nhà nhìn tranh thương mến
Tranh treo trên tường gần bếp
ngày theo ngày xỉn đen
Màu dầu  và vải  đổi màu, rạn nứt...

Thương bức tranh, cảm người tài
Xin được đem về phục hồi cho nhiều bè bạn cùng xem
Nét ghi một hoạ sĩ tài hoa với ước mơ cháy bỏng
Đi tìm cõi tự do...

Những hoạ sĩ chuyên nghiệp bày tôi
cách  phục hồi gìn giữ bức tranh

Miệt mài, miệt mài
Từng chút, từng chút
Hai mươi ngày hơn
Nay tranh đã sáng lên

Đã thấy màu đỏ của hoa
Màu xanh của lá
Nét rộn ràng
Màu ước vọng
Và thiệp báo tin vui...
Của hoạ sĩ, thi sĩ Lê Văn Tài...

Treo trên tường
Ngày rằm tháng bảy
Rót một ly rượu độc ẩm mừng sống lại một bức tranh...
Lặng mình chết đã 33 năm

Lê Văn Tài đang ở Úc làm thơ
Có nhớ???...

Đà nẵng, 09/8/14
Nguyễn Quang Chơn

Phục hồi bức tranh hoạ sĩ Lê Văn Tài

Hoạ sĩ Lê Văn Tài gốc Huế
Sau 75 sống ở Đà Nẵng, đường Lê Lợi
Làm việc trong quân khu 5 với người chú ruột Minh Tâm nay ở Arizona Mỹ quốc
Lê Văn Tài tài hoa với tranh, với thơ, với đời...

Những năm sau 75 cùng cực
Nhờ quan hệ của LVT, nhờ đôi tay khéo léo của người chú
Hai ông đã làm bao điều cho bảo tàng văn hoá quân khu 5 
Rồi người chú tổ chức vượt biển
Rủ ông, đi giữa ban ngày, ngay từ giòng sông Hàn Đà Nẵng...

Bức tranh LVT để lại trong nhà người chú với hoa, với những chai  rượu hương dâu, ly chén xô nhau, cùng cánh chim cắp thiệp mừng báo tin vui...
Như mong một cuộc vượt biển bình yên...
Và bức tượng ông nội thờ tại 147 Hoàng Diệu
Như một kỷ niệm đời người...


Người chú qua Mỹ, LVT qua Úc,
Bằn bặt tin nhau
Bức tượng vẫn uy nghi trước ban thờ
Chỉ bức tranh cô đơn,
ám khói...

Tôi về làm rể trong nhà nhìn tranh thương mến
Tranh treo trên tường gần bếp
ngày theo ngày xỉn đen
Màu dầu  và vải  đổi màu, rạn nứt...

Thương bức tranh, cảm người tài
Xin được đem về phục hồi cho nhiều bè bạn cùng xem
Nét ghi một hoạ sĩ tài hoa với ước mơ cháy bỏng
Đi tìm cõi tự do...

Những hoạ sĩ chuyên nghiệp bày tôi
cách  phục hồi gìn giữ bức tranh

Miệt mài, miệt mài
Từng chút, từng chút
Hai mươi ngày hơn
Nay tranh đã sáng lên

Đã thấy màu đỏ của hoa
Màu xanh của lá
Nét rộn ràng
Màu ước vọng
Và thiệp báo tin vui...
Của hoạ sĩ, thi sĩ Lê Văn Tài...

Treo trên tường
Ngày rằm tháng bảy
Rót một ly rượu độc ẩm mừng sống lại một bức tranh...
Lặng mình chết đã 33 năm

Lê Văn Tài đang ở Úc làm thơ
Có nhớ???...

Đà nẵng, 09/8/14
Nguyễn Quang Chơn