Saturday, June 16, 2018

GIÁP NĂM

Chủ nhật thứ ba của tháng 6 là ngày của cha. Năm ngoái cũng vào ngày này, nếu không đi cấp cứu kịp thời, và cú sốc điện thứ ba không giúp tim tôi đập lại, thì ngày này là ngày kỷ niệm tôi vĩnh viễn ra đi...


Mới đó mà đã một năm!...


Chết rồi sống lại, tôi nghĩ gì? 


Tử-Sinh. Như một sát na vô thường. Có-Không. Như có, như không. Cuộc đời ngắn hay dài. Hạnh phúc là khái niệm gì trong cuộc sống? Tình yêu nằm ở đâu trong một đời người? Cái chết, thật sự ra sao. Và ý nghĩa cuộc sống như thế nào???


Một năm trôi không nhanh không chậm. Nó trôi theo dòng tư tưởng của mình. Mong thì nó chậm. Không mong thì nó nhanh. Trái tim đập lại cũng mong manh nhịp đập, dòng máu mà trái tim bơm đi nuôi sống châu thân cũng nhạt nhoà hơn, loãng hơn, khó đông hơn...


Và vậy là ta đã "tái tồn tại" một năm rồi. Một năm hay một ngày, hay vạn ngày, bây giờ thấy cũng như nhau. Một khi trái tim ngừng đập. Máu không còn lên não nữa. Ý thức bị chết. Thì mọi khái niệm đều là vô nghĩa. Giàu-Nghèo. Sướng-Khổ. Yêu-Ghét. To be or not to be... đều là như nhau.


Trong một khoảnh khắc nhắm mắt để tịch mịch vô biên. Rồi mở mắt để nghe tiếng khóc người thân. Ngồi dậy, giật mình đọc lại Tâm Kinh. Học Quán Tự Tại, nghiền ngẫm lẽ vô thường. Còn một giây nhìn thấy ánh mặt trời, là CÓ. Reo lên. Tát bà ha!....


Nguyễn Quang Chơn

Chủ nhật, ngày của cha 2018


Wednesday, June 6, 2018

HỊCH


Ta thường nghe, 


Trẻ thơ đang tuổi ăn chơi như đức Phù Đổng Thiên Vương đã biết nhổ tre là ngà xua đuổi giặc Ân. Nhi nữ thường tình như bà Trưng, bà Triệu, đã cương cường lên ngựa, cỡi voi, vung gươm diệt quân Đông Hán, Đông Ngô. Ngô Quyền xưng vương Nam Việt, ung dung bài binh diệt bọn tham tàn Nam Hán, chấm dứt gần ngàn năm bị đô hộ bởi Bắc phương. Lý thường Kiệt mưu lược oai hùng bình Chiêm, phá Tống, đánh vào tận sào huyệt địch ở châu Ung, châu Khâm, châu Liêm, rồi dõng dạc tuyên ngôn "Nam quốc thiên hà nam đế cư, tuyệt nhiên định mệnh tại thiên thư. Như hà nghịch lỗ lai xâm phạm. Nhữ đẵng hành khang thủ bại hư"....


Trần Hưng Đạo đại vương đã dàn trận diệt quân hung tàn Nguyên Mông như dọn cỏ. Lê Lợi đã chém bạt đầu Liễu Thăng tại núi Mã Yên như chặt đầu chó. Hoàng đế Quang Trung đã đánh 20 vạn quân Thanh chúi nhụi để cho Sầm Nghi Đống phải treo cổ trên gò Đống Đa. Tôn Sĩ Nghị bỏ chạy cuống cuồng quên ấn tín!...


Kể lại những chuyện trên, ta muốn nhắc cho các người, bọn Bắc phương từ cả mấy nghìn năm nay luôn lăm le xâm chiếm nước ta. Chúng đã từng xoá sạch văn hoá nước Việt Thường, đè đầu cỡi cổ dân ta gần một ngàn năm. Nhưng ông cha ta đời đời không bao giờ chịu khuất phục, chịu làm tôi mọi, nên mới cho các ngươi được mặt mày rạng rỡ ngày nay! Nên đất nước Việt nam vinh quang mới kéo dài từ Ải Nam quan tới mũi Cà Mau...


Nhưng mà thôi. Chuyện lịch sử xa xưa có thể các người đã quên. Nay ta nhắc lại chuyện đời nay cho các ngươi dễ nhớ.  Năm 1974, nhân đất nước đang chia hai loạn lạc, thằng giặc Mao đã cho quân tiến chiếm Trường Sa, năm 1979,  Đặng Tiểu Bình đã xua vạn binh tràn qua sáu tỉnh miền biên viễn, để máu đổ ngập đường thây lấp đầy sông. Rồi chúng lại vẽ biên hải lưỡi bò chiếm trọn biển đông, bắn giết ngư dân Việt, chiếm Trường sa, xây đảo nhân tạo, lập chiến hào căn cứ địa!...


Ta muốn nhắc các ngươi cái hoạ Bắc phương là cái hoạ muôn đời dân ta phải nhớ. Ta muốn chỉ cho các ngươi biết ông cha ta đã hết lòng, hết dạ đổ máu xương giữ gìn từng tấc đất, thước sông này!


Để đến nay. Các ngươi được hưởng lộc tổ tiên, bước ra ngoài ung dung cùng thiên hạ. Tên tuổi ngươi được nêu trong Liên Hợp Quốc. Bản thân ngươi được đi đó đi đây, bắt tay cùng Mỹ, Nga, Anh, Pháp..., được cùng hội cùng thuyền với ASEAN, APEC...


Mà hà cớ chi!


Các ngươi lại tự bán mình cho quỷ. Lại kết thân hạ mình với tên cựu thù muôn thuở. Giao đất vùng cao cho chúng khai thác tài nguyên, lập đồn lập ấp. Giao đất biển miền trung cho chúng lập sòng bạc, resort, lấy vợ sinh con, tung tăng xây phố, dựng làng. Ải nam quan nay còn đó không? Thác Bản Giốc giờ đang nguyên vẹn? Ngư phủ ta có còn được khai thác tự do hải sản ở biển Đông?...

Ta cùng các ngươi vốn dòng dõi rồng tiên, nay để cho Tàu tràn qua các chốn. Coi gái Việt như lũ nô, gái điếm. Nghêng ngang ngoài đường ngoài sá, mặc áo lưỡi bò, xíu xá xíu xô, uốn tấc lưỡi cú diều mà lăng nhục nước ta. Đem tấm thân chó dê mà coi thường dân Việt!...

"Ta thường tới bữa quên ăn, nửa đêm vỗ gối, ruột đau như cắt, nước mắt đầm đìa; chỉ giận chưa thể xả thịt, lột da, ăn gan, uống máu quân tàu, dẫu cho trăm thân ta phơi ngoài nội cỏ, nghìn thây ta bọc trong da ngựa, cũng nguyện xin làm."


Nay các ngươi binh quyền nắm giữ trong tay, bổng lộc dồi dào, biệt phủ này, villa nọ. Con cái các ngươi đều học Mỹ, học Âu. Nếu dễ thường thằng tàu đưa quân lấn chiếm nước ta. Lúc bấy giờ thù trong giặc ngoài tán loạn. Đất biển, đất rừng đầy quân nội ứng, thì các ngươi đánh đấm ra sao? Lúc bấy giờ, Whisky Cognac có chuốc được giặc say, karaoke bolero có làm giặc điếc tai, lexus, audi có ngăn được bước chân xâm lược? Lúc bấy giờ, không phải chỉ của cải ta không còn, mà bổng lộc các ngươi cũng thuộc về tay kẻ khác; "chẳng những gia quyến của ta bị đuổi, mà vợ con các ngươi cũng bị kẻ khác bắt đi; chẳng những xã tắc tổ tông ta bị kẻ khác giày xéo mà phần mộ cha ông các ngươi cũng bị kẻ khác bới đào; chẳng những thân ta kiếp này chịu nhục đến trăm năm sau tiếng nhơ khôn rửa, tên xấu còn lưu, mà gia thanh các ngươi cũng không khỏi mang danh là tướng bại trận." Lúc bấy giờ, dẫu các ngươi có đào tẩu tận Mỹ Âu, tiền bạc các người dẫu đầy nhà băng Thuỵ sĩ, thì tên tuổi hổ nhục của các ngươi vẫn mãi mãi muôn đời bêu nhơ cho hậu thế!


Ấy vậy mà các ngươi không lo, còn đang tính lập đặc khu tại 3 miền  Nam Trung Bắc. Quyết định bất thường này của các ngươi có khác gì đem đất cha ông mà dâng cho giặc, kéo quân phản phúc vào nhà. Chắc chẳng cần đến chín chín năm, tên nước Việt Nam thiêng liêng ta chắc đã chỉ còn ghi trên sử lục!...

"Nay ta bảo thật các ngươi: nên lấy việc "đặt mồi lửa dưới đống củi nỏ" làm nguy; nên lấy điều "kiềng canh nóng mà thổi rau nguội" làm sợ." Chăm lo sĩ tốt, luyện rèn binh mã. Giao du với kẻ mạnh, người hùng. Thẳng tay diệt bọn tham nhũng nịnh thần, mua quan bán chức. Lắng nghe tiếng nói người dân. Mau mau chấm dứt ý tưởng đặc khu kinh tế hiểm nguy. Cảnh giác Bắc phương, lấy an toàn xã tắc, biển bờ, biên cương  làm trọng, để giữ vững vẹn toàn cơ đồ gấm vóc của tiền nhân!...


Ta viết bài hịch này để các ngươi hiểu rõ bụng ta.


NQC

07.6.18

Chữ trong ngoặc kép lấy trong "Hịch tướng sĩ"




Monday, May 28, 2018

Tàu độc


Tôi đã thấy một gã trung niên, bằng xe máy

đưa hai đứa trẻ một gái, một trai, 

trạc 10, trạc 7

cặp sách trên vai

vào quán ăn sáng trước khi đến trường...


Cũng là chuyện bình thường

nếu chúng không nói chuyện với nhau

vừa tiếng Việt, lẫn tiếng Tàu...


Tôi đã thấy những khách sạn, biệt thự nguy nga

đủ sắc đủ màu

trên thành phố tôi

do người Việt đứng tên

dưới sự chỉ đạo của mấy thằng tàu líu la líu lố...


Những công trường, nhà máy, bệnh viện, casino... Tàu xây, Tàu ở, Tàu lấy vợ sinh con. Tàu lập ấp lập thôn. Tàu mở làng mở quán...


15, 20 mươi năm nữa

những đứa trẻ con tuổi bảy tuổi mười

đã thành người lớn 

thành đảng viên, thành văn nhân, nghệ sĩ

thành thương gia, thành chính trị gia

thành rường cột nước nhà...


Bọn người ấy bấy giờ lãnh đạo đất nước ta

là bí thư chủ tịch

trưởng sở ban ngành

là giám đốc quốc doanh

là thương gia, bộ trưởng...


Việt nam 100 triệu dân

hình cong chữ S

vẫn dùng tiếng Việt

bên cạnh tiếng Trung

vẫn lịch sử oai hùng

đánh Tây đánh Mỹ

biển vẫn bạc, rừng vẫn vàng

nhưng đường lối lập trường theo dưới Mao dưới Tập...


Đất nước bốn ngàn năm vua Hùng

chỉ còn cái xác

Cái hồn, Tàu Cọng đong đưa!...


Xét cho cùng bành trướng, xâm lăng, cướp đất, giành dân

đâu chỉ là vũ khí

đâu chỉ phải chiến tranh

đâu cần có chiến trường

với đầu rơi máu đổ!...


Hỡi ôi

tương lai Việt

đất nước Vệt

dân tộc Việt

văn hoá Việt

dưới âm mưu thâm độc

như thế này

của giặc Tàu

chắc còn chẵng bao lâu!...


18.5.18

Thursday, March 29, 2018

thử post bài viết trên app mới

Một buổi chiều với Dũng bên sông Hàn. Nói với con về cuộc sống. Về tình đời. Về công việc và trách nhiệm...

Gió bên bờ sông thổi về lành lạnh. Ta thấy mình đã già bên con đầy sức trẻ và hiện đại trong đời sống công nghệ. Trong suy nghĩ đời người. Trong những nỗi lo toan...

Con đã lớn thật sự. Đã trưởng thành thật sự và dẫu bao nhiêu năm sống xứ người mà chẳng mất đi cái nếp văn hoá, đạo đức truyền thống của nước nhà, của gia đình....

Kể cho con nghe câu chuyện anh bạn NTN, phút chốc phải vào bệnh viện tâm thần và phút chốc bỗng bị rời khỏi cuộc chơi hiện hữu này...

Buồn chăng khi bạn bè thân thương lần lượt ra đi? Buồn chăng khi thấy mình không còn trẻ nữa? Buồn, chắc chắn là buồn. Nhưng vui, vui vì con đã lớn khôn, đang vững chãi bên mình!...

29.3.18

Sunday, March 25, 2018

Hợp đồng và huỷ hợp đồng. Câu chuyện nước nhà và câu chuyện nước Mỹ


Dân trong nước đang râm ran và ngóng xem nồi lửa sẽ cháy thế nào với vụ huỷ hợp đồng lịch sử giữa Mobiphone với AVG. Có thể tóm tắt sự vụ như sau : Mobiphone là tập đoàn điện thoại nhà nước, là anh cả ngành viễn thông từ những năm đầu đổi mới. AVG là tập đoàn truyền thông kỹ thuật số của nhóm đại gia COCC, mới ra đời từ 2011 và đang làm ăn thua lỗ nặng...

Dưới sự chỉ đạo của chính phủ tiền nhiệm. Năm 2015, Mobiphone quyết định mua AVG để "đẩy mạnh toàn diện" hơn nữa. Vậy là kiểm toán, định giá v.v... lùm xùm theo đúng các thủ tục hợp tác vốn làm ăn. Tài sản của AVG đã được công ty kiểm toán trong nước kiểm định, định giá trên 16 ngàn tỷ, trong khi kiểm toán nước ngoài từng đánh giá chỉ khoảng 500 tỷ. Mobiphone liền mua 95% vốn định giá. Giá mua gần 9 ngàn tỷ đồng!...

Làm ăn được hai năm, AVG-Mobiphone liên tục thua lỗ. Phe phái phanh phui. 2016 BCT yêu cầu thanh tra chính phủ vào cuộc. Hơn một năm trôi qua. Thanh tra vẫn im lìm không có kết luận gì. Báo chí thắc mắc thì được trả lời đây là "bí mật quốc gia!"  Trời ạ, hai tập đoàn kinh tế, một nhà nước, một tư nhân, cùng hợp đồng ký kết góp vốn làm ăn. Tại sao là bí mật quốc gia không cho ai biết?...

Căng. Có lò lửa được nhen lên, chủ lò bảo dẫu củi tươi bỏ vào đây cũng cháy, vậy mà thanh tra chính phủ vẫn không chịu công bố kết quả. Đến khi cái lò nóng hung mà không có củi để đun. Chủ lò lịnh BBT phải giải quyết sớm nhất vụ này. Nghị quyết chưa kịp đóng dấu thì ông bộ trưởng 4 T đã gởi công văn lên TBT, lên BBT báo cáo mobiphone đã huỷ hợp đồng làm ăn ký 3 năm về trước vì liên danh không hiệu quả. Đối tác AVG biết lỗi của mình đã hoàn trả lại gần 9 ngàn tỷ, lại trả luôn cả lãi suất ngân hàng, cả các chi phí phát sinh trong quá trình hợp tác, ký kết hợp đồng!...

Vậy là khoẻ re. Một ván cờ tuyệt diệu để tránh cái lò nóng rực. Nhà nước không những chẳng mất một xu mà lại còn được bồi thường chính đáng! 

Một ngày sau khi Mobiphone huỷ hợp đồng. AVG trả lại tiền, thì thanh tra chính phủ liền công bố kết luận là hợp đồng ký 3 năm về trước có nhiều sai trái. Dư luận lại vào cuộc ì xèo. Làm ăn kinh tế có sai có đúng. Mà chừ nhà nước đâu có mất một xu nào, thì đúng sai đâu còn ý nghĩa!

Nhưng nghe rằng vụ này vẫn sẽ bị khởi tố. Lò đã nung. Củi đã có. Liệu có chụm được không xin thong thả chờ xem hồi sau, sẽ rõ!...

Còn ở nước tự do dân chủ hiệp chủng quốc Hoa kỳ, ngài tổng thống đương nhiệm Đỗ Năm Trăm có quá nhiều vụ scandal kể từ ngày ông lên nhậm chức. Mới đây, dân chúng Mỹ lại háo hức theo dõi một vụ kiện cáo hy hữu! 

Một  diễn viên phim cấp 3, quả bom sex Stephanie Clifford, nghệ danh Stormy Daniels, đang bị ngài Đỗ kiện lên tối cao pháp viện Hoa kỳ vì dám công bố cách đây 10 năm ẽm có hợp đồng quan hệ tình dục với Đỗ, hợp đồng ghi rõ, ngài Đỗ sẽ trả cho ẽm 130,000 dollars để ẽm không tiết lộ mối quan hệ này. 

Vậy mà khi thấy Đỗ chễm chệ trên ghế tổng thống, Stormy quyết định trả lại khoản tiền, doạ sẽ công bố lên truyền hình cũng như sẽ nhận phỏng vấn và ra sách về chuyện này. Theo nàng, bản hợp đồng giữa Stormy và tổng thống không có giá trị vì cả 2 người đều không ký mà chỉ để luật sư đại diện ký mà thôi. Đỗ ngay lập tức kiện cô làm sai hợp đồng. Cô cũng kiện lại tổng thống. Tới hôm nay vụ kiện đã lên tới tối cao pháp viện. Nàng đã được thử máy nói láo và được xác minh rằng mình nói thật...

Vụ việc đang được truyền thông săn đón, White House không đưa ra nhận định nhưng ngài tổng thống cũng không bác bỏ về mối quan hệ. Trong một lời bình luận trên twitter, Đỗ thậm chí còn lấp lửng công nhận, nhưng khẳng định mình không làm gì sai với đất nước và chắc chắn thắng kiện. Tuy nhiên đoàn luật sư của ông không lạc quan như vậy và họ đã từ chức. Có thể ca này quá khó. Khó quá bỏ qua!...

Hai vụ hợp đồng ở hai chính thể khác nhau nghĩ thật buồn cười. Tài sản khổng lồ của nhà nước bỗng chốc nhanh chóng được giao cho nhóm lợi ích. Bị phanh phui thì vội vàng trả lại khoẻ không. Một bên là vốn tự có cá nhân được bán cho tổng thống mua vui, ký hợp đồng giữ kín. Rồi buồn tình huỷ hợp đồng để tạo scandal kiếm tiền. Tổng thống kiện lên toà án tối cao vì vi phạm luật chơi. Thật chẳng biết làm sao!....

Nguyễn Quang Chơn
26.3.18

Tuesday, March 13, 2018

Câu chuyện trái tim

Trái tim là động cơ của một cổ máy. Động cơ mà đứng thì cổ máy dừng. Trái tim mà hết đập là con người...ra đi. Đi đâu? Đi về miền...viễn mộng chứ đâu! Là chết!...

Gần một năm trước, trái tim mình ngừng đập. Mình chết. Dzậy mà ông trời không cho chết. Mấy thiết bị y khoa tiên tiến và mấy bác sĩ chuyên môn giỏi lại giúp đỡ kịp thời cho động cơ chạy lại, trái tim đập tích tắc, để mình mở mắt mĩm cười với cuộc đời vẫn còn đang đầy dẫy thương đau!...

Hôm nay 25 tháng giêng, chưa hết tết. Mình vừa vào SG rong chơi với bạn bè. Chiều SG thật dễ thương. Hơi men trận bia trưa nay cũng vừa tan. Đang mơ màng nghĩ về cuộc nhậu chiều thì tiếng phone reo. Nhà báo Nguyễn Trọng Chức gọi. Mình khen anh có bộ râu mới, bạc màu rất đẹp. Đẹp cơ cỡ Hemingway chứ chẵng chơi. Chuyện trò một chút anh mới nói. Gọi cho Chơn thông báo một tin. Đó là chuyện của Ngô Tiến Nhân...

Anh Ngô Tiến Nhân, là một luật sư gốc Huế, một trí thức biệt tài. Anh rất giỏi kinh doanh, lại am tường kinh Phật. Anh thân nhiều bậc tài danh trong nước. Mình quen anh qua một lần vợ chồng anh cùng Nguyễn Trọng Chức, Đỗ Hồng Ngọc về ĐN. Rồi đi Tam kỳ, Phú ninh, và uống rượu.... Mình hợp với NTC, NTN về cái khoản...tửu ẩm và tửu luận. Ba anh em vừa khoáng luận vừa uống, một chai Chivas 1 lít bay ngon ơ. Sư thầy ĐHN uống nước khoáng, cứ túc tắc can ngăn mà đâu có được!...

Quay lại chuyện cú phone. Anh NTC bảo. "Gọi báo tin Chơn biết NTN đang trong hồi sức cấp cứu vì trái tim, y hệt Chơn năm ngoái..."

"Ngày mai bọn mình gồm NTC, NTN, Lữ Kiều, Đỗ H Ngọc, Nguyễn Tường Bách có chương trình ngao du sơn thuỷ miền cao Kontum, Pleiku, BM Thuột..., mọi việc sắp xếp hết rồi. Chiều nay gọi cho Nhân thì chị Bình (vợ anh Nh) bảo anh đang trong hồi sức cấp cứu vì trái tim ngừng đập do nghẹt động mành vành như Chơn vậy, nhưng không phải một, mà hai, may mà cấp cứu kịp thời. Hiện đang đặt stent một nhánh và còn nằm yên trong phòng đặc biệt, chưa khoẻ!"

Trời. Mình một nhánh chính đã died, anh 2 nhánh, sống làm sao nỗi! Rồi gọi cho chị Bình. Nói với chị " Em bị một nhánh 98% đã chết 4 phút. Chắc anh bị...sơ sơ?" Chị nói " Không. Anh bị hai nhánh chính. Tịt luôn! Trời. Dzậy sao mà anh sống được???"
...
Hi anh Nhân, chắc anh và em nợ đời chưa trả hết nên trời chưa cho đi đó thôi. Nhớ hay đùa với anh và chị. Hai cặp mình, đã "Chơn-Nhân" thì sẽ "Tâm-Bình" thôi. Nay cả anh và em, vẫn người (nhân) chân thật (chơn) mà cái tâm (tim) chẵng bình (an) chút nào!
...
Em đã nhậu lại như cũ rồi đó anh Nhân nghe. Mai mốt anh khoẻ, em lại rủ rê anh về "Bình Nhân lâu" của anh ở Huế. Nhâm nhi ly whisky, nhìn mây trắng trôi trên đồi Thiên An, cảm ơn thượng đế cho ta điều may mắn, để còn sống, và suốt đời mình vẫn mãi Chơn Nhân!....

Nguyễn Quang Chơn
12.3.18
Viết vội nhân câu chuyện anh NTN cấp cứu


Từ trái sang, anh ĐHN, NTC, NQC, NT Nhân, chị Bình, Tâm

Quí 1 bâng khuâng

Năm Đinh Dậu nhuận 2 tháng 6 nên mồng một Tết Mậu Tuất đã là 16/2/2018. Vậy nên quí 1 phải gánh thời gian chộn rộn trước tết và thời gian ăn chơi sau tết, gần một tháng tròn. Vì thế mà, quay đi quay lại, đã thấy hết quí một. Mau như chớp mắt!...

Quí 1 năm nay sao nhiều tin buồn. Riêng mình đã nhận tin 3 người quen đi về miền miên viễn. Một anh bạn tắm biển chung hơn 10 năm nay, bị K bao tử, chống chọi được 1 năm, vội vã bỏ đời trước tết 1 tuần. Một thằng bạn học Bách khoa, mất mồng 9 tết sau những bệnh tật, buồn phiền. Một ông bạn già vong niên, đi tập thể dục về, uống cà phê cà kê với bạn rồi bỗng gục xuống, chết trên bàn, chẳng một lời từ biệt...

Quí một, tôi đã thấy những quyền lực ngả nghiêng dưới "cái lò" đang nung nóng. Tôi đã nghe những kẻ cười người khóc bên những nhân thế lung lay...Một uỷ viên BCT bị kết tù trước tết vài ngày và sẽ còn tiếp tục dài dài trước vành móng ngựa. Hàng loạt những ông trùm ngân hàng, tập đoàn kinh tế líu ríu trước toà. Lại nghe cây "củi thật tươi" AVG sắp phải bị chụm, không biết thật hư ra sao, hồi sau sẽ rõ...Một tay tài phiệt trẻ măng, là đại gia khuấy đảo "thành phố đáng sống" ĐN bao năm, bị dẫn độ từ Singapore trở về, đang xộ khám chờ ngày xét xử. Cậu bí thư trẻ, con trai nguyên uỷ viên BCT của thành phố bị hạ bệ, đưa về làm thường dân. Chú quan con thích chơi chim ở QN bị truất chức GĐ sở để về vườn, khi mới vừa qua tuổi 30. Cậu quan trẻ gia quyền, làm biệt phủ tai tiếng hàng ngàn mét đất nhờ tiền "buôn chổi đót", phải nộp tiền phạt chưa bằng giá cái cây cảnh trong vườn nhà... Hàng loạt giáo sư, phó GS bị xem xét lại chức danh...Ứa nước mắt nhất khi một cô giáo trẻ dạy tiểu học bị đe doạ, áp bức, phải quỳ 40 phút trước các phụ huynh đầy quyền lực, vì đã lỡ bắt phạt quỳ con một vị quan này, mà ông hiệu trưởng, ông bộ trưởng, và chính quyền đều làm ngơ.... Thương cho cô giáo trẻ, chắc cô đang buồn tủi và cô đơn, đau khổ lắm, mất phương hướng lắm, giữa cuộc đời điên đảo, vô đạo, bất luân này....

Rồi những tin đồn bất an trong thành phố tôi sống. Nào xét nhà ông nọ. Nào sẽ bắt bà kia. Nào ra giêng sẽ nhốt một đám, qua những câu chuyện lùm xùm của lãnh đạo thành phố đã bị các đại gia lũng đoạn..

Đủ thứ, đủ thứ chuyện đời đảo chao, xoay trở. Đủ thứ ân oán giang hồ, phe phái đánh nhau, bạc nghĩa, bạc tình lộ mặt..., làm cho quý một của năm cứ chênh vênh không rõ nét!...

Nhưng quí một này cũng có một sự kiện đáng ghi nhớ. Đó là cuộc viếng thăm của hạm đội hải quân Mỹ USS Carl Vinson đến thăm ĐN từ ngày 5-9/3. Chiếc tuần dương hạm tối tân nhất của lực lượng hải quân Mỹ đã neo tại cảng nước sâu Tiên Sa và những chàng lính thuỷ trẻ trung đủ mọi màu da đã thả bộ thong dong trên đường phố một cách yên bình. Và, tôi cũng đã dự một đêm nhạc giao lưu của ban nhạc hạm đội trên công viên biển Đông, bên bờ biển Đông, làm tôi rưng rưng nước mắt.... 

Tôi rưng rưng nước mắt khi thấy những người rất trẻ đến từ Hoa kỳ. Trên một chiến hạm làm nhiệm vụ trấn an biển Đông, chiến hạm mà uy lực vũ khí của nó có thể san huỷ thành phố này trong một vài giờ. Nhưng những con người làm chủ nó, vận hành nó lại là những thanh thiếu niên tuổi đáng con cháu mình, hiền hoà, thân thiện, vô tư đang dạo đùa trên phố, trong các quán bar bên đường, và đây, họ đang chơi nhạc một cách say sưa với những ca khúc đầy ý nghĩa như "hello Vietnam", "hotel California", và, "nối vòng tay lớn" của TCS..., tôi rưng rưng nước mắt khi bỗng nghĩ đến chiến tranh. Chiến tranh. Ai còn ai mất? Không. "Chẳng ai còn ai mất, chỉ chết cả mà thôi!" (HC)...
...
Cứ thế, tôi đã qua quí một năm nay với nhiều cung bậc. Công ty PKH do tôi dẫn dắt vẫn tăng trưởng nóng suốt 5 năm qua. Kết quả công việc. Sự gắn kết đồng nghiệp. Sự tương thân tương ái trong công ty đã làm tôi thật hài lòng nhưng phải làm gì khi tấm áo công ty đã quá chật? Lực lượng nhân viên đã đông? Công việc đã trải dài khắp mọi miền đất nước?...

Và cái tuổi của mình. Cái tuổi U70 là cái tuổi đến lúc xếp hàng rủ nhau tìm thăm những " người muôn năm cũ", chứ không phải cái tuổi để " lạnh lùng vung gươm nơi sa trường" nữa. Bạn bè thì rơi rụng, co cụm, mõi mệt. Anh chị em thì mỗi kẻ một phương, bề bộn xén vun mỗi phận đời người. Con cái thì đã nên thân nên phận, đang thu xếp những cuộc sống mới, theo nghĩa vụ tạo hoá đã trao...

Những nụ hoa mùa xuân vẫn tươi thắm đó, chỉ cái nhìn của ta già nua héo úa mới thấy nó nhợt nhạt vô duyên thôi. Nhưng hoà làm chi trong đám xuân xanh ấy để thấy mình bước mõi, tay run. Nặng nề chi với những lao xao chao đảo quanh mình, với những thị phi, ác nghiệp của đời?...

Một chén trà buổi sáng, một ly rượu buổi trưa, những bước chân chậm bên dòng người vội vã, cánh tay giang ra và nụ cười thân tình rạng mở, nhìn dòng sông đang trôi, kéo theo bao rác rưởi tanh hôi, cùng những màu mỡ phù sa, về biển....

Nguyễn Quang Chơn
Tháng 3, 2018


Ban nhạc hạm đội USS C. Vinson đang chơi trên Công viên biển Đông ĐN. Photo NQC