Saturday, September 12, 2020

Toang...!

Đang yên đang lành. Người người rộn rã các chương trình du lịch trong nước với những tour chào mời hấp dẫn. Chương trình tháng 8, tháng 9, tháng 11, của gia đình tôi cũng được lên kế hoạch sẵn sàng. Vé máy bay, khách sạn đã có. Chỉ còn chờ đến ngày là xách gói mà đi. Bỗng đùng một cái có tin một vụ lây nhiễm covid trong cộng đồng, bệnh nhân 417, rồi 418, 419..., vậy là hoảng loạn. Uỷ ban ra ngay quyết định giãn cách trong cộng đồng. Du khách tháo chạy. Các địa phương lân cận lập chốt khai báo y tế đối với người Đà nẵng....

Vậy là...”toang”!

Cái con virus không hình không tướng, rò rĩ từ phòng thí nghiệm vũ hán thật là lợi hại! Nó không chỉ làm chết người mà còn làm lòng người phân tán, niềm tin nhạt nhoà. Thử hỏi. Người ĐN bây giờ lên máy bay đi du lịch, đi thăm viếng người thân. Liệu địa phương nơi đến. Liệu người nhà nơi thăm, có vui vẻ đón tiếp không. Hay đeo khẩu trang, rửa tay sát khuẩn, đứng cách 2 mét. Thay vì bắt tay, ôm nhau, chào hỏi. Không ai thấy con virus đâu cả mà cứ thấy người Đà nẵng là lòng...run run. Mà người ĐN vốn được tiếng là hiền lành, tốt bụng, hiếu khách!...

Chừ đã có danh sách và lộ trình của 4 bệnh nhân F1. Nhưng cái quan trọng là ổ truyền nhiễm F0 ở nơi đâu!...

Theo thuyết âm mưu. Bên kia biên giới. Tập cận Bình đang bị Trump đập tơi tả. Thiên nhiên dần cho lũ lụt đảo điên.... Vậy mà tay đàn em Việt Nam cứ bơ đi. Khoác lác 99 ngày không người nhiễm cộng đồng. Ngạo nghễ đòi mở cửa chỗ này, đóng cửa chỗ kia. Nhân dân thiên triều tau bơi trong lũ. Nhân dân nhược tiểu mày lên máy bay đi du lịch. Không được, ngàn lần không được. Vậy là cho đàn em mấy chục bao tiền, mua đường sang biên giới, thâm nhập cộng đồng. Mỗi thằng đàn em đều có kháng thể với covi. Mang trên người vài gói virus Vũ hán. Điểm đánh là Đà nẵng, thành phố đáng sống, cho mày đáng chết. Người Đà nẵng trung dũng kiên cường, cho bây tè le bại liệt!....

Vậy là đoàn quân cảm tử lên đường, và hiệu quả đã rõ ràng chỉ sau vài ngày nhập cảnh!....

Đó là thuyết âm mưu. Còn tin chính thức thì đã bắt được tay cầm đầu đoàn “tàu lậu” vào ĐN. Vậy thì hãy siết chặc vòng vây. Bắt cho hết bọn tàu giặc này, xách đi kiểm nghiệm. Tôi tin chắc 100%, bọn này chính là lũ F0!

Toang. Toang thật rồi người dân ĐN. Và người dân Đà nẵng chúng tôi cũng xin lỗi nhân dân cả nước. Chính quyền địa phương chúng tôi đã lơ đễnh để tàu cọng xâm nhập, đã phát tán virus vũ hán trong cộng đồng, để bà con các nơi hoang mang lo sợ. Chúng tôi sẽ ngồi tại chỗ, sẽ nghiền ngẫm tội lỗi chúng tôi. Đến khi nào, dịch thật sự chấm dứt trên toàn quốc. An bình trở lại. Chúng tôi lại sẽ hoan hỉ đón bà con trở lại. Và, xin chớ xa cách chúng tôi. Chúng tôi vẫn luôn là người Đà nẵng hiền lành, thân thiện!...

Nguyễn Quang Chơn
27.7.20

Tái Covid, diệt giặc!

Việt nam là một trong những quốc gia ít bị nhiễm virus Vũ Hán nhất, không có người chết (cho đến nay), và đặc biệt, đã chữa thành công cho 225 người, trong đó có ông bệnh nhân thứ 91, phi công người Anh, phổi đã nát như tương, sống gần như thực vật. Vậy đó, mà cũng không biết bằng phương pháp gì, sau vài tháng điều trị, lão đã được cứu sống giữa muôn vàn lẽ chết, đã “qui hồi cố quốc”! Có lẽ, khó có quốc gia nào “tận tâm” như VN ta vậy!

Ta quyết cứu các bệnh nhân. Tập trung toàn bộ lực lượng chính trị vào cuộc ngăn chận dịch. Quyết để vinh danh sự ưu việt của chế độ, quyết ghi lên bảng vàng toàn cầu là VN không có người chết vì covid 19, khi mà con virus vũ hán đang làm điên đảo thế giới, rối loạn các quốc gia!...

99 ngày không có người bị lây nhiễm nhiễm trong cộng đồng. Dân VN hớn hở, nghêng ngang ra đường với các hoạt động du lịch, vui chơi giải trí. Các chuyến bay nội địa cũng đã tấp nập. Các địa điểm du lịch nổi tiếng như Phú Quốc, Sa Pa, Đà Nẵng, Hạ Long..., đã kìn kịt người hân hoan, vui vẻ!...

Đùng một cái. Tin chính thức ngày 23/7 cho biết Đà nẵng có một ông bị nhiễm Covid nặng. Ông này đã đi nhiều nơi trong thành phố, thăm mẹ bịnh, dự đám cưới... rồi ho và sốt nặng. Nhập viện thì đã phải thở Ecmo!...Vậy là tin nhắn bay qua lại như bướm mùa xuân. Mạng xã hội râm ran. Bạn bè xa hoảng hốt. Anh em gần run run. Chết! Tái nhiễm thì chết! Bà con đã trải qua những tháng cách ly, cực cùng  những ngày hoang mang lo sợ. Nay trẻ con đã đi học lại. Quán sá đã mở cửa rộn ràng. Các dịch vụ đang hân hoan đón khách. Nay, đùng một cái, nếu thêm vài ông, bà nữa dương tính với covis 19, thì thành phố lại sẽ bị cách ly. Nội bất xuất, ngoại bất nhập. Dân ĐN lại đóng chợ đóng quán, đóng trường, đóng chùa, đóng nhà thờ... kinh hoàng lắm. Sợ lắm!...

Đã 99 ngày cả nước không ca nhiễm mới trong cộng đồng. Ông bệnh nhân ĐN này cũng chỉ loanh quanh trong nội thành, chẳng xuất ra ngoài, vậy lây nhiễm từ đâu???

Từ đâu. Từ bọn người lén lút nhập cảnh vào Đà nẵng chứ từ đâu. Và cũng từ bọn tàu cọng chứ từ đâu. Và cũng từ bọn nhân viên vô lại bất nhân hám tiền dắt chúng trốn vào đất nước ta chứ từ đâu! Hơn 20 chục tên tàu cọng đã hối lộ cho các nhân viên cửa khẩu để lén lút chui vào và truyền bệnh cho cộng đồng. Lén lút. Bất hợp pháp. Đến nỗi khi thấy nhân viên công lực thì tán hoảng bỏ chạy! Chúng. Không ai khác. Vẫn là tàu cọng. Tìm mọi cách phá sự bình yên của đất nước ta, nhân dân ta!...

Thương cho một chính quyền mà phép nước không nghiêm! Trong khi ông thủ tướng khan cổ kêu gọi mọi tầng lớp tham gia chống dịch “như chống giặc”. Hàng trăm y sĩ, bác sĩ, bệnh viện, phòng thí nghiệm miệt mài hy sinh gia đình, hạnh phúc riêng, để tập trung ngăn chặn dịch, thì “Trung tâm kiểm soát và phòng ngừa dịch CDC” lại “ăn dày” hàng chục lần trên các máy thở nhập khẩu. Trong khi các cửa khẩu, các đường hàng không, chặc chẽ từng chuyến bay, từng người khách, thì chỉ vài trăm, vài ngàn nhân dân tệ đút lót, hàng chục tên tàu cọng vô lại đã ung dung đi lại trong nội địa VN. Báo chí mới đưa tin phát hiện “tàu lậu” ở ĐN, Quảng nam, nhưng ai dám chắc chúng không đang ung ung ngao du đây đó, đàn đúm tổ chức đánh bạc, mại dâm ở các tỉnh thành khác. Ai dám chắc chỉ có 30 tên mà không ba ngàn tên, ba vạn tên!...

Tái dịch. Có nghĩa là tái giặc. Mà giặc ở đâu? Ở sát nách ta chứ ở đâu? Tàu cọng và bọn tham quan ô lại chứ mô xa! Vậy chống dịch là chống giặc, là chống tàu cọng, là diệt hán nô!

Nguyễn Quang Chơn
26.7.20

Ông Trump

Tôi có bài viết về tổng thống thứ 45 nước Mỹ, D. J. Trump. Bạn bè đưa lên face book, gây ồn ào bao nhiêu bình luận đúng, sai....

Có người bảo tôi cuồng Mỹ, có người kêu tôi là phe Dân chủ. Bạn tôi ở Mỹ, đứa thì khen, đứa thì chê, thằng thì chửi. “Mịa, thằng mít đặt mà bày đặt viết!”; “Mi qua đây, anh em bao mầy nhậu và nói thêm cho mày hiểu về nước Mỹ!”..... Tùm lum, tà la. Mà, tôi có nói gì về nước Mỹ đâu. Tôi có đảng này đảng kia ở nước Mỹ đâu! Đã từ lâu rồi, ai lên làm tổng thống Mỹ quốc, làm cho dân Mỹ giàu hơn hay nghèo hơn, tôi nào có quan tâm!...

Một ông anh văn nghệ sĩ đáng kính của tôi ở Pháp, khi nhận bài viết, gởi tôi message: “Tay này đang bị cả thế giới khinh bỉ!”. Dạ thưa anh, em cũng chẳng yêu thương gì ông Donald này. Em kính trọng ông ấy. Cũng như em đã quí trọng bao vị tài hoa trên đất nước này. Em quí và trọng vì tài năng của họ, nhưng chưa chắc đã đồng ý với cuộc sống đời thường của họ!...
...
Dài dòng một chút. Bởi vì lúc này, tôi lại thấy mình nên nói về Donald, nên bênh vực ông, nên cầu mong cho ông chiến thắng trong cuộc bầu cử ở nước Mỹ vào cuối năm này!...
...
Có lẽ lúc này, không ai như chàng cao bồi Mỹ quốc Donald, dám ngang nhiên tuyên bố, biển Đông là của quốc tế, không phải cái ao nhà Tàu cọng, dám ngang nhiên đưa tiềm thuỷ đỉnh dọc ngang như một lời khẳng định chân lý. Không có chính phủ nào dám tuyên bố các cơ quan ngoại giao Tàu cọng là cơ sở tình báo, ăn cắp dữ liệu trí tuệ của nhân dân Mỹ, rồi cho phép 72 giờ để đóng của một tổng lãnh sự quán Trung hoa. Không có cá nhân một vị tổng thống nước dân chủ nào thẳng thắn đăng trên twitter rằng sẽ cấm cản bọn cọng sản tàu, sẽ phong toả tài sản chúng trên nước Mỹ! 

Anh hùng cao bồi Mỹ đã rút súng, tôi tin, không thể bỏ vào bao mà không bóp cò!...

Vì vậy, tôi đứng bên ông, ông Donald Trump quí mến ạ. Tôi là người Việt Nam nhỏ bé. Rất nhỏ bé. Đất nước tôi 4 ngàn năm văn hiến, nhưng đất nước tôi cũng bé bỏng, hiền hoà, nằm khiêm tốn dưới nách một kẻ khổng lồ lưu manh, ngang ngược, oách lác. Chúng luôn luôn muốn đồng hoá chúng tôi, cướp đất nước tôi....

Gần bốn ngàn năm chúng đã không biết bao lần tiến binh, và cũng không biết bao lần chúng thất bại trước dân tộc tôi. Nay, cơ hội của “vô sản thế giới đoàn kết lại” đã khiến đất nước tôi thành một đất nước chư hầu. Chư hầu cho một khẩu hiệu “cọng sản quốc tế là nhà”. Vì là nhà, chúng tôi đã mất ải Nam quan. Vì là nhà, chúng tôi đã mất Hoàng Sa, và vì là nhà, ngư dân chúng tôi đã bị bức bách, giết chết vô tội vạ bởi những “tàu lạ” trên biển Đông...

Nên thưa ông. Tôi cầu mong ông chiến thắng. Tôi biết ông là dân Mỹ chính hiệu, nói là làm. Tôi biết ông trước hết là vì tổ quốc ông, nước Mỹ vĩ đại, chứ chẳng phải vì một quốc gia nào ráo trọi. Nhưng tôi cũng biết rằng nước Mỹ ông, nhân dân Mỹ ông, đã bỏ bao nhiêu tiền bạc cho các tổ quốc quốc tế, để đảm bảo một thế giới hoà bình, văn minh, mạnh khoẻ... Biết bao nhiêu. Để rồi đất nước ông vẫn như một người khổng lồ đơn độc. Và, chính nhân dân ông rộng lượng với nhân loại để rồi bị bọn tàu cọng lợi dụng, ăn cắp trí tuệ, luồn lách phá hoại, vươn vai thành bá chủ, lũng đoạn thế giới..., mà những con mắt của các vị tiền nhiệm ông không thấy, để rồi, cả thế giới nói chung, Đông nam châu Á nói riêng, và đặc biệt, nước Việt Nam yêu quí của tôi, như trùng chìm trong nỗi cao đàm khoác lác của kẻ đàn anh láng giềng đầy toan tính!...

Tôi đã thấy trước mắt không xa : “Lúc bấy giờ chúa tôi nhà ta đều bị bắt, đau xót biết chừng nào! Chẳng những thái ấp của ta không còn mà bổng lộc các ngươi cũng thuộc về tay kẻ khác; chẳng những gia quyến của ta bị đuổi mà vợ con các ngươi cũng bị kẻ khác bắt đi; chẳng những xã tắc tổ tông ta bị kẻ khác giày xéo mà phần mộ cha ông các ngươi cũng bị kẻ khác bới đào; chẳng những thân ta kiếp này chịu nhục đến trăm năm sau tiếng nhơ khôn rửa, tên xấu còn lưu, mà gia thanh các ngươi cũng không khỏi mang danh là tướng bại trận. Lúc bấy giờ, dẫu các ngươi muốn vui chơi thỏa thích, phỏng có được chăng?” (Hịch tướng sĩ, TQT). 

Và vì vậy. Tôi cần ông. Tôi cần ông như ngài Trần Hưng Đạo đại vương của đất nước tôi cần quân sĩ thức tỉnh, quên những vui chơi mà nhìn cái hoạ vong thân trước mắt. Tôi quí ông. Vì ông giúp cho thế giới thấy chân tướng bọn lưu manh, và sẵn sàng kề vai bên các nước nhược tiểu, tự ti, trong khu vực biển Đông!...

Tôi nhận thấy không ai khác ngoài ông, ông Trump ạ, dám nói, dám làm, mà những đời tổng thống tiền nhiệm của ông bất lực. Ông có thể bị những người đảng khác của ông miệt thị. Ông có thể bị những kẻ cuồng Tàu chửi bới. Ông có thể bị những quan chức, đảng viên CS nước tôi khinh khi. Nhưng riêng tôi, tôi rất tôn trọng ông, tin tưởng ông, và, đặt niềm tin vào ông rằng, ông sẽ có một nhiệm kỳ nữa làm tổng thống nước Mỹ. Và trong bốn năm ít ỏi tiếp theo đó. Trung cọng sẽ vặn mình trở lại một nước Trung hoa văn minh, hài hoà với thế giới, cọng sản trên thế giới sẽ bị tiêu diệt. Và, nước Việt Nam yêu dấu của tôi, lần đầu tiên trong lịch sử bốn ngàn năm, sẽ được là một đất nước độc lập, tự do, dân chủ, giàu mạnh, văn minh!...

Xin cám ơn ông. Mong ông khoẻ mạnh. Vượt qua mọi thách thức. Chiến thắng trên các lãnh vực chính trị. Và là,  bạn rất thân của đất nước tôi!...

Nguyễn Quang Chơn
24.7.20
Viết nhân buổi gặp nhà thơ NV Gia, anh Văn công Lê

Tổn thương



Thật vậy, sống trên đời này, ta hay làm tổn thương nhau!...

Có cái tổn thương vô tình, có cái tổn thương cố ý. Có cái tổn thương ta nhận ra ngay, có cái tổn thương ta vô tư chẳng biết!... Nhưng làm tổn thương người. Như một ly nước đổ xuống sàn. Vớt lên, lau khô, vẫn còn vết úa!...

Kẻ làm tổn thương người khác , thường bởi cái tính thẳng thắn, bộc trực. Thấy gì nói nấy, không chịu được những dối gian, không kệ được những khuất tất, không lơ được những lọc lừa... Trong tranh cãi, càng lấy lý lẽ chính làm phần hơn, tấn công cho đối thủ đến tả tơi đuối lý, khiến họ sượng sùng với đám đông, bè bạn, và, họ bị tổn thương!...

Người khôn ngoan. Kẻ đa trí. Kẻ điếm đàng. Thường không bao giờ làm tổn thương ai. Họ sẵn sàng...ba phải. Họ sẵn sàng biểu lộ chính kiến của mình một cách... chung chung chẵng mất lòng ai. Đất trời rộng thênh thang, bốn biển là nhà. Trung quốc cũng được, Mỹ cũng ok. Dân chủ hay độc tài cũng kệ. Miễn là anh bình yên, nó bình yên, gia đình tôi và tôi bình yên, là được. Tôi hài hoà, anh hài hoà, thế giới hài hoà, chẳng tổn thương ai!...

Mới đây, đọc bài của một face booker, anh là một trí thức thực thụ. Anh vẽ, viết, thơ văn, điêu khắc, chụp ảnh..., đều tài. Nhưng nhìn anh râu ria, áo quần ca rô bặm trợn, cao bồi lắm, ngầu lắm, mặc dầu anh hiền khô, không rượu bia, không hung hãn... Nhưng anh hay thẳng thừng nhìn vào những góc khuất của xã hội, của người, để bóc mẻ ra những trắng, những đen. Cái mà người ta cứ “trend” theo, anh xông vào thực tế, rồi viết một cách tỉnh bơ suy nghĩ của mình, như một người phá bĩnh. Nhiều bạn tôi không đồng tình, nhưng tôi đồng ý. Tôi thấy anh thật đúng. Tôi cũng đã thấy thế, nhưng tôi không đủ dũng cảm viết như anh. Và tôi biết, lắm kẻ đã bị anh làm tổn thương!...
...
Làm tổn thương con người là điều không hay. Nhưng làm tổn thương trẻ con là điều đại kỵ. Câu chuyện gần đây trên mạng xã hội, trong một lớp tiểu học, tất cả học sinh giơ cao bằng khen, chỉ duy nhất một em không có, cúi gục đầu. Bức hình này, có bao giờ xoá được trong ký ức em không? Trong lòng cha mẹ em không?...
...
Tổn thương. Cái từ thật là nặng. Thế nhưng tổn thương vì đâu và từ đâu? Bản thân tôi cũng đã bị người đời làm tổn thương nhiều vô kể. Họ gây tổn thương cho tôi bằng hành động. Bằng thị phi. Bằng tình cảm. Có nhiều lúc tôi bị “shoc”. Thế nhưng, có lẽ học Phật, tôi ngẫm nghĩ. Nhiều khi đó là quả báo. Nhiều khi, đó là một cái duyên. Quả báo. Bởi vì anh đã vô tình gây tổn thương nhiều người khác từ cái tính chân thực, bộc trực, thẳng thắn của anh. Bao người đã đau khổ vì cái tính hồn nhiên đó của anh, anh có biết không?

Cái duyên, là nhờ đó, anh có lúc soi lại chính mình, anh biết quanh anh ai là thật, là giả,ai là chính, là tà!....

Với tôi, tôi biết mình đã từng gây tổn thương cho nhiều bạn bè. Ví như, một thằng bạn khá thân, làm chức cao trong nhà nước, trong một buổi tiệc gia đình hắn mời, hắn phê phán tình trạng tham nhũng tràn lan, rồi khoe con đi học nước ngoài, tôi chêm ngay, “ ông không tham nhũng, không lấy tiền của dân, của nước, với đồng lương ông, lấy đéo đâu ra cho con đi học Mỹ!” Vậy là mình đã gây tổn thương cho cả gia đình bạn! Tôi như vậy đó, chẵng phải một lần!...

Thường, một người trung thực, thẳng thắn, thành công trong trường đời, rất dễ làm tổn thương người khác, ngay cả khi anh làm việc thiện, anh cưu mang người khó, giúp đỡ người bần. Chỉ vì chủ quan, chỉ cần một lời nói sơ suất, một hành động hớ hênh, anh cũng đã làm tổn thương người đối diện lắm rồi!...
...
Làm tổn thương người. Dẫu cố tình hay vô ý đều là không tốt. Nhưng im lặng. Nhưng bịt tai. Đúng sai không lý giải, chính tà chẳng bận tâm. Bạn có làm được không, hỡi những con người vốn bị cái đoạ nhân sinh : “Thẳng thắn. Bộc trực” Rồi để, bạn lại làm người khác tổn thương, người khác đau buồn. Để rồi, bạn lại ray rức, ân hận, một mình???

Dẫu sao, xin hãy đừng làm tổn thương ai!

Nguyễn Quang Chơn
17.7.20

Trump, tôi...



Đối với tôi, Ông Donald John Trump, đương kim tổng thống thứ 45 của Hiệp Chủng Quốc Hoa Kỳ, cũng như những vị tiền nhiệm khác, được kính trọng, khâm phục, yêu mến, học hỏi, và để so sánh, để buồn, về những lãnh tụ của đất nước mình....

Năm 2016, tháng 11, khi nước Mỹ đang kiểm phiếu bầu tổng thống, chúng tôi, những người bạn VN cùng suy nghĩ, madame Hillary của đảng Dân chủ sẽ chiến thắng, chỉ chờ thời gian. Nhưng rồi từng giây trên mạng, khoanh đỏ của D. Trump kín dần, kín dần để rồi, người bước vào nhà trắng chính là ông!....

Ông chiến thắng, chúng tôi thì buồn. Trong cả quá trình vận động bầu cử, đối thủ của ông “lịch thiệp” biết bao, “mềm mỏng” biết bao, gần gủi “các chủng tộc” biết bao, khiến chúng tôi “thiện cảm” với bà. Còn ông, ông “bỗ bã” quá, ông “Cao bồi” quá, ông “thẳng thừng” kiểu “businessman trần trụi” quá, và, chúng tôi không thích ông, cũng bởi ông chỉ là một tỷ phú, chưa từng tham gia nghị trường, chúng tôi nghi ngờ khả năng “chính trị” của ông...Trong vòng nửa năm ông đương nhiệm. Chúng tôi cười vào cách hành xử của ông với báo chí, với phát ngôn, với twitting, và tin chắc rằng, ông sẽ bị bãi nhiệm một năm sau đó!...

Thưa ông Trump, chúng tôi đã nhầm, chúng tôi mới là những kẻ hồ đồ, thiếu ý thức chính trị. Ông không phải là một ông già bảy mươi vớ vẩn. Ông không phải là kẻ “thiếu hiểu biết về chính trị”. Ông không phải người háo danh. Ông không phải tên gây sự... Mà ông. Ông chính là một người Mỹ chính gốc, một Real Aimerican, một tay Mỹ businessman chính trị, một người mê say nước Mỹ thuần thành với một kiến thức vượt tầm mọi lý luận thời đại, để mưu cầu xây dựng một trật tự tư duy, và kinh tế, chính trị mới, phù hợp với qui luật hằng hữu, rằng, người dẫn dắt, người ban ơn, người tạo dựng..., phải là kẻ đứng hàng đầu. Không thể để cho thằng ăn trộm, tên lưu manh, bọn tráo trở..., lại là vĩ nhân, kẻ đáng tôn sùng!....

Trong gần 3 năm ông cầm quyền, nước Mỹ đã đổi khác, ánh mắt các quốc gia nhìn về thế giới cũng đổi khác, và ông, chính là tâm điểm để hàng trăm “nhà lý luận, chính trị, truyền thông” soi vào. Lửa là chính. Lửa bên ngoài. Lửa bên trong. Lửa của đối thủ nội bộ. Và lửa ngay trong anh em, bè bạn...., những ngọn lửa muốn thiêu đốt ông... 

Nhưng sự thật hiển nhiên là trong 3 năm ông nắm quyền lãnh đạo,  nước Mỹ đã lớn hơn, mạnh hơn trở lại. Kinh tế Mỹ dồi dào đầy kiêu hãnh, ông đã bình tĩnh và thẳng thắn “đập” những ai “fake news” ông, thẳng thừng xoá bỏ các chính sách mà các vị tiền nhiệm đã tạo cơ hội cho Trung cọng len lỏi vào các ngõ ngách Mỹ quốc, vươn vòi đến các lục địa khác, ngạo nghễ “một con đường, một vành đai”, lưu manh ngang ngược biển Đông, muốn xưng “thiên hoàng”, bá chủ....

Những đòn kinh tế sòng phẳng ông xuất ra, đúng bản lĩnh của một nhà kinh doanh thượng thặng, đúng bản chất của một người Mỹ bộc trực, thẳng thắn và tự tin. Chúng tôi đã nhìn về ông với một ánh mắt khác, một nhịp đập con tim khác. Các đồng minh của ông thoạt đầu cũng bực bội với các chính sách của ông, nay đã hiểu, họ phải thấy rằng, đã là bạn thì phải “fair”, phải chia sẻ. Trung cọng thì thấy những mưu đồ của họ đã bị ông đưa ra ánh sáng. Sự lưu manh, xảo trá, man rợ của chúng đã bị ông xé tan vỏ bọc để mọi quốc gia đều thấy và chiêm nghiệm! Quả thực, ông đã chinh phục được mọi người. Ông đã trở thành một vị tổng thống kỳ lạ nhất nước Mỹ, để đến nỗi, mọi người chỉ biết ngẩn ngơ nhìn ông hành động, không biết ông sẽ xuất chiêu gì, ngoài việc, nước Mỹ đã “great again”!...

Mọi chuyện tưởng trôi trong nhịp điệu bình thường. Kinh tế Mỹ sẽ hùng mạnh. Người dân Mỹ sẽ phú cường. Thất nghiệp của Mỹ sẽ thấp nhất. Dân chúng Mỹ sẽ hài hoà với đúng chất Mỹ. Tàu cọng sẽ sụp đổ, qui hàng. Trật tự thế giới sẽ được lập lại với những quốc gia đối xử với nhau bình đẵng, hợp tác, thân thiện và cùng lợi ích. Những trò mèo cọng sản chủ nghĩa do tàu cọng, Tập Cận Bình dẫn dắt sẽ tiêu tan...

Có ngờ đâu cũng từ tàu cọng, một  vũ khí sinh học nguy hiểm bị rò rỉ, virus Vũ hán, làm thành một đại dịch toàn cầu, một đại dịch mà chính nước sản xuất là tàu cọng cũng không ngờ, và cả thế giới với khoa học kỹ thuật nổi trội cũng hoang mang. Con virus vô hình đã phá tan tất cả các thành quả của ông. Gây ra sự cuồng loạn của bọn người da đen, bọn hôi của, bọn vô tích sự da màu khác trên đất Mỹ. Và ông, không ai khác, phải tả xung hữu đột, giữa một mùa bầu cử tới gần. Đạn lại nổ hướng về ông từ tứ phía. Tàu cọng đang ngất ngư gần chết lại vùng lên đe hoạ láng giềng, xúi giục cộng đồng da màu, bạo loạn, cướp bóc, phá hoại di sản..., để mong ông thất cử, để mong chúng tồn tại!...

Nhân ngày độc lập Hoa kỳ, 4 tháng 7 năm 2020, ông đã có bài phát biểu dưới chân Mt. Rushmore, nơi có chân dung 5 vị tổng thống Mỹ nổi danh tạc trên núi đá. Ông đã tuyên chiến với những kẻ âm mưu bạo loạn, gây bất an cho xã hội Mỹ. Ông đã cho mọi người thấy niềm kiêu hãnh Mỹ và sự tự tin bản lĩnh trong một vị tổng thống đáng khâm phục, người đã hy sinh rất nhiều tiền bạc của gia đình, chỉ để bảo vệ một chân lý duy nhất. Đó là Sự Công Bằng trên thế giới! Nước Mỹ không phải là một nơi tị nạn kinh tế của các quốc gia. Một dân tộc cưu mang kẻ khác để bị nguyền rủa. Một nhà giàu giúp đỡ kẻ khó khăn để bị miệt thị. Một tổ quốc vị tha để bị kẻ khác lợi dung. Chân lý phải được trả lại cho người Mỹ. Và không ai khác, chính ông, một người Mỹ vĩ đại, một người Mỹ chân chính, thể hiện cho thế giới biết rằng. Chúng tôi luôn là người bạn thân thiết với các bạn, nhưng phải sòng phẳng, phải minh bạch, phải thật lòng. Chúng tôi là bạn thiết rộng rãi, nhưng không phải người bạn mềm lòng ngu dại để các bạn lợi dụng, moi móc, cướp bóc, đe doạ. Chúng tôi cần sự công bằng. Và nước Mỹ vẫn là nước Mỹ vĩ đại, hòa bình bên bạn!....

Và với tôi, thưa Donald, ông thật vĩ đại. Tôi đã bị ông chinh phục. Chưa chắc tôi yêu mến ông nhưng tôi kính trọng ông. Tôi mong ông sẽ chiến thắng trong cuộc tranh cử tổng thống nhiệm kỳ này. Và, tôi có một mơ ước, nhờ sự thành công của ông, Việt nam tôi sẽ thoát trung, sẽ tự cường, nhân dân tôi sẽ được dân chủ, tự do, và hùng mạnh!...


Nguyễn Quang Chơn 
07.7.2020

Đà Nẵng...


Thật sự Đà nẵng là một thành phố nhỏ xíu nằm ở giữa đàng đất nước, với biển một bên và núi một bên. Dân số lâu nay chỉ vài trăm ngàn, gần đây mới được mở rộng lên khoảng 1,3 triệu, gồm cả thành thị, nông thôn, miền núi!...


Nhỏ. Nhưng có võ! Pháp qua đánh VN cũng chọn ĐN làm điểm mở màn. Mỹ qua giúp miền Nam cũng chọn ĐN là điểm đổ quân. Bắc Việt đánh Nam Việt nhiều lần không vô ĐN được vì sư đoàn 2 quá mạnh, phải chọn cao nguyên. Chiếm được cao nguyên, đổ quân xuống chiếm ĐN, là miền Nam thất thủ!...


Sơ lược để thấy ĐN nhỏ mà có võ là vậy! Bởi ĐN có thế chiến lược tuyệt vời để chia cắt đường tiếp tế, hành quân của hai đầu đất nước....


Chiến tranh chính quy thì rõ ràng rồi. Còn chiến tranh vi trùng. Chiến tranh sinh học, v.v..., chiến tranh vô hình này thì ĐN ra sao?!...


Cụ Huỳnh Thúc Kháng, vị sĩ phu yêu nước người làng Tiên Phước, Quảng nam, đã đúc kết ngắn gọn về tính cách dân chúng ba miền như sau : “Bắc trí. Trung dũng. Nam nhân”. Nghĩ đi nghĩ lại cụ thật giỏi, thật sâu sắc, thật tài tình! Nhưng thôi, ta không bàn đến ông “Bắc trí”, bạn “Nam nhân” nữa. Thử ngẫm nhìn “Trung dũng” cỡ nào!...


“Dũng” ngay từ tính cách của con người ĐN nói riêng, miền Trung nói chung. Người miền Trung “dũng”, theo tôi, có lẽ vì họ là những người đầu tiên theo cụ Nguyễn Hoàng vào trấn thủ đất Thuận Hoá, rồi theo đà tiến chiếm miền trong. Mà theo với cụ Nguyễn lúc đó. Chắc chỉ “loại” dân ngang tàng, khí khái, coi trời bằng vung, xem vua Lê bạc nhược, chúa Trịnh tiếm quyền, là quân vô đạo, nên mới chịu nắng gió nhọc nhằn, mưa cuồng bão dữ, hùm thiêng nước độc, để sống còn, mà mở cõi Nam phương... Những con người tiên phong đó, họ nằm lại ở vùng đất này, trên đầu chỉ có chúa, còn tất cả đều là cỏ rác. Họ phải phá núi bạt ngàn, diệt hùm beo, thú dữ. Cái tính khí ấy nó truyền đời này qua đời khác. Nó vô tới ông Tây Sơn, rồi nó về lại với ông Nguyễn Ánh, và rồi, hàng hàng lớp lớp ngả xuống hiên ngang, cho sự toàn vẹn của lãnh thổ quốc gia. ..


Trong cuộc chiến 20 năm. Quảng nam Đà nẵng là địa phương nhiều bà mẹ VN anh hùng nhất. Đất miền trung, dân Đà Nẵng, không “dũng” là gì!...


Vì vậy, chiến tranh mô thì cũng nên chọn ĐN đánh phủ đầu. Tàu cọng lạ gì vụ ấy. Bằng nhiều cách. Dân tàu đã lập nghiệp trên đất ĐN khi vùng đất này được mở mang một cách đầy tiềm năng cách đây 20 năm, dưới vị tiền nhiệm NBT. Sòng bạc (hay tiền đồn) đã được mở ra. Tàu nhập cư ( hay quân đội) đã được ém sẵn. Dẫu chiến tranh truyền thống, hay hiện đại, hay siêu hình. Thì, chiếm ĐN là chia cắt được lực lượng phòng thủ, quân chi viện. Vì vậy, cuộc chiến tranh sinh học vũ hán này. Lần trước đánh vào miền Bắc, đánh vào miền Nam, VN đã vững vàng chống chọi. Bây giờ, cuộc chiến thứ hai, phải đánh vào ngay tử huyệt miền trung, ngay Đà nẵng, rồi bung ra hai miền, thật chẳng lựa chọn nào đúng đắn hơn!....


Dân ĐN chính vì kiên cường dũng cảm, nên dễ cả tin, nên dễ lơ là, nên dễ chủ quan! Và họ cũng bầm dập trên sóng dưới gió nên thân thiện với mọi người, nên, chiến tranh sinh học là dễ thâm nhập nhất!...


Chính vì vậy. Lúc này đây. Dân ĐN lại bị mang tiếng tội đồ, để bọn ngoại bang mang bom vũ hán phiên bản mới tấn công một cách dễ dàng. Ngày hôm nay, chính thức ĐN bị cách ly xã hội, bọn F0 vẫn biệt vô âm tín. Nhưng đội ngũ y bác sỹ Hà nội, Sài gòn đã xung phong ra cùng ĐN. Thủ tướng, người Quảng nam, cũng đã nhất quyết sống chết với bọn “vũ hán” phen này. Dân ĐN, cũng đã thấy cái “nhược điểm” trung hậu của mình. Nên quyết mang cái “dũng” của mình mà vượt lên những khó khăn. Dân ĐN hay nói, “ Mét chi mà sợ. Sợ cái con...kẹt!”. Ừ sợ cái con kẹt! Nhưng chỉ buồn là đã lơ đễnh để tàu cọng gây rối cho đất nước, phiền nhiễu cho bà con, trắc trở nền kinh tế....


Nhiều người quen tôi ở xa cũng đã gởi tin về chọc ghẹo. Nhiều kẻ vô ý thức đã lên mạng miệt thị chúng tôi. Nhưng không sao. Dân Đà nẵng Việt nam, dân miền Trung đất Quảng, đầu sóng ngọn gió. Chẳng ngán gì bọn tàu cọng này đâu! Chúng tôi sẽ vượt qua, vượt lên. Chúng tôi có chính phủ chỉ đạo. Có Sài gòn, Hà nội, sát cánh. Chúng tôi sẽ đến từng ngõ, gõ từng nhà, rà từng tên, để tìm ra cái thằng F0 tàu cọng!


Các bạn đồng bào, bọn “tàu lậu” này không chỉ xâm nhập mỗi ĐN chúng tôi đâu. Nơi đây chỉ là trận mở màn. Hãy nhìn chúng tôi mà cảnh giác! Chúng ta không kỳ thị. Chúng ta không bảo thủ, nhưng bất cứ ở đâu, các bạn thấy “kẻ lạ”, là phải chỉ mặt, phải báo cáo, phải chặn đứng, phải “loại trừ” ngay!..


Chúng có đưa tiền ra để mua chuộc theo thói quen côn đồ của chúng, thì: “Con kẹt!”. Vậy nhé, bạn tôi!...


Nguyễn Quang Chơn

28.7.20



Wednesday, September 5, 2018

Sài gòn chiều nay không có mưa

Nghe nói chiều qua Sài gòn mưa to
Hôm nay tôi vô, Sài gòn nắng nóng làm không muốn ra đường...

Hàng me lô xô. Xe cộ lô nhô
Căn nhà vắng bóng bạn bè, con cái...
Bức tranh hoạ sĩ Đinh Cường tặng nhà mới San Jose nay con mang về treo trên phòng khách,
Tịch mịch và tĩnh không
Nhớ mông lung
Rót một ly rượu. nghe lòng lắng...

Thêm một ngày qua với mưa và nắng...

Đêm qua tôi ngủ mơ
Một giấc mơ hiền...
Tôi thấy mình bay trong một cõi thần tiên
Có mây màu hồng cuộn dâng như sóng
Nhưng tôi không muốn bay, tôi muốn xuống
Nhưng dưới kia núi đá chập chùng
Lại có những người nhìn tôi nhăm nhe như thách thức
Tôi muốn xuống, muốn xuống dưới kia
Nhưng chẳng có đường...
Tôi hồi hộp nhắm mắt định nhảy

Và, tôi thức dậy
Giấc mơ hiền thoắt hoá giấc mơ hung
Tim tôi đập mạnh. Đêm đã quá nửa chừng...

Đêm đã trôi quá nửa chừng nên khó dỗ lại giấc bình yên
Với đại cuốn sách đầu giường
Lại là cuốn tuyển tập truyện ngắn của Bình Nguyên Lộc
Mở đại ra. Gặp câu chuyện cô gái mù hái cau. Câu chuyện tôi đã đọc và khóc từ thời thơ ấu trong nguyệt san Hương Quê xưa...

Cô bé trèo cau mưu sinh, cô bé mù
Em phải nhảy tự cành cây cau này sang cành cây cau khác
Phải chính xác, chính xác
Chỉ một lần em bắt hụt tà cau là có tiếng một người rơi tự trên cao...
Tôi đã khóc, ngày ấy còn nhỏ lắm...

Tôi bỗng rùng mình
Mình có leo quá cao trên một cành cao
Trèo lên làm chi cái cõi thần tiên có mây hồng làm thành sóng
Rồi làm sao mà xuống!...

May chỉ là một giấc mơ!

Chiều nay Sài gòn vắng lặng trong tôi
Không có bạn bè hét hô. Mặt đỏ rần rần. nói câu triết lý
Không có khách khứa mời mọc. nói chuyện làm ăn
Không có những người anh, người em đã ngộ. vi vu giữa cõi vô thường
Không có câu ca và giọng hát tiếng đàn...
Tôi chỉ có tôi. Một ly rượu chát
Ly rượu đơn côi và bức tranh tuyệt vời người hoạ sĩ đã qua đời. tặng...

Hoạ sĩ thả hồn trên rộn ràng màu sắc
Anh lớn lao. Vẽ gì. Nói gì. Tôi không hiểu!..

Rồi tôi vẫn ngồi lại với tôi, một mình

Sài gòn chiều nay không có mưa!...

Nguyễn Quang Chơn
Sài gòn, 05.9.18
Kính tặng anh ĐH Ngọc, ĐT Chinh, chị T.Nhung

                     Tranh ĐC