Monday, February 9, 2015

Thơ ĐINH CƯỜNG Chút tình ghi

bước đi trên lối cũ 
tiếng gió và sự lặng thinh 
( Lữ Quỳnh )


Người buớc qua con suối cạn 
ven đường mòn đầy xanh rêu 
chiều có chút mặt trời rọi 
xuyên rừng cây như ánh lên 

người dừng lại bên cầu gỗ
nhớ ta ngồi lại bên cầu [1]
bạn nằm nơi xa tít tắp 
vườn Biên Hòa nay ra sao 

người đi tiếp thêm đoạn nữa 
quay về ngồi sau mái hiên 
nhớ năm nào ngồi bệt vẽ 
Chơn và Dũng ơi nhớ không 

người cứ nhớ và cứ nhớ 
mất gì đâu chút tình ghi …


Virginia, February  8, 2015 
Đinh Cường 

[1] Ta ngồi lại bên cầu thương dĩ vãng 
Nghe giữa hồn cây, cỏ mọc hoang vu.
( Hoài Khanh – Thân Phận ) 

Nguồn: blog Phạm Cao Hoàng